Truyện nhiều tập - Anh Xin Đầu Hàng - phần 3
| Lượt xem : |
sang nhìn con gái trừng mắt. “Con bé kia, sao không nói với mẹ là bọn con từng gặp nhau hả?”
“Vì con vừa mới nhớ ra thôi ạ.”. Cô trả lời đại. “Con cũng ngạc nhiên không kém anh Giang đâu mẹ”.
Giang Chấn Vũ vì sợ bà hiểu lầm nên giải thích ngay:
“Tôi cũng không định đến bữa ăn này vì trong lòng tôi vốn đã có người con gái mà tôi thích. Nếu biết trước là em, có lẽ tôi đã không để chậm trễ tới bây giờ mới gặp em”.
Rất thẳng thắn!
“Sau lần gặp nhau cách đây một năm, tôi vẫn muốn được gặp lại em. Nhất định là chúng ta có duyên nên tôi cuối cùng cũng tìm được em. Nếu có thể, không biết tôi có vinh hạnh được làm bạn trai của em không?”. Anh dũng cảm nói ra tâm tư của mình, giọng nói quyết đoán, không do dự trong khi thời gian hai người gặp nhau còn chưa quá năm tiếng đồng hồ, ghế còn chưa ngồi đã nói thẳng ra như thế.
Anh hỏi cô như thế quả nhiên ngoài những gì cô đoán trước. Cô không ngờ anh chàng lại nóng vội tới mức vừa gặp đã hỏi ngay. Cô nhất thời không biết phải trả lời như thế nào.
“Tốt quá rồi! Cô đồng ý!”. An Mĩ Lị vỗ vỗ tay đứng bên cạnh.
An Mật Nhi trừng mắt nhìn mẹ. Đồng ý cái đầu mẹ ấy! Mẹ ồn ào quá! Quyền quyết định thuộc về con mà!
“Em đồng ý không?”. Giang Chấn Vũ vui vẻ hỏi.
“Đồng ý! Đồng ý! Con gái cô tất nhiên là đồng ý rồi!”.
“Khoan đã! Con chưa nói con đồng ý mà mẹ!”. Cô lên tiếng ngăn mẹ gà luyên thuyên.
“Hay là em không muốn?”
Gương mặt đẹp trai của anh ta hơi tối đi, có nóng vội.
“Tôi… Chuyện đó…”. Ai, sao vô dụng thế này? Ngay cả câu từ chối cũng không nói được.
Cô không ngờ mình lại bị vẻ nóng vội của anh làm ảnh hưởng. Vì điều đó cho thấy anh rất thích cô nên rất lo lắng sợ bị cô từ chối.
Một người đàn ông vừa cao to đẹp trai vừa tự tin như anh, có vô số fan nữ lại thích cô. Rõ ràng cả hai chỉ mới gặp nhau đúng một lần ở nhà hàng đó, còn không biết tên của nhau vậy mà anh lại chưa từng quên cô.
Anh luôn giữ khoảng cách với con gái, không dính vào xì căng đan tình cảm. Tất cả hóa ra đều vì cô.
Thấy sắc mặt cô không tốt, mặt anh càng ngẩn ra:
“Em có bạn trai rồi sao?”
“Không, không có”. Cô không do dự phủ nhận ngay.
“Em ghét anh sao?”
“Tất nhiên không phải rồi!”
“Anh khiến em khó xử?”
“Không ạ!”
“Vậy làm bạn gái anh đi!”
“Được!”
Ủa?
“O ye! Cuối cùng em cũng đồng ý. Tuyệt quá!”
Trời ơi! Cô vừa nói gì thế này?
Còn chưa kịp giải thích thì tay lại bị nắm lấy.
“Anh sẽ đối xử tốt với em, sẽ không làm em thất vọng khi trở thành bạn gái của anh!”. Anh tuyên bố với cô.
An Mật Nhi đổ mồ hôi hột. Sao mọi chuyện lại chuyển biến thế này hả trời?
Trình tự bình thường không phải như thế này? Trước hết phải trở thành bạn của nhau đã. Sao lại nhảy lên giai đoạn là người yêu rồi?
Nhìn anh mừng rõ như điên, cô chợt chột dạ nhưng lại không có cách nào từ chối. Được rồi. Đâm lao phải theo lao. Cô chỉ còn biết nở nụ cười. Tùy cơ ứng biến vậy. Tính từng bước một.
Nhưng điều mà cô khó hiểu nhất là tại sao mình lại nói “Được!”. Oh my god! Thế có chết tôi không!
Mới lần trước cô còn đánh nhau với anh ta, giờ lại biến thành bạn gái.
*****
Trở thành bạn gái của chàng ta rồi chắc chắn sẽ không thoát khỏi những lần hẹn hò. Ôi hẹn hò! Mà cùng lắm thì binh đến tướng chặn, nước tràn đê chắn. Cô cũng không tin anh chàng kia có thể làm gì được cô. Nhưng điều cô ngán ngẩm nhất là mỗi lần đi hẹn hò phải chuẩn bị kỹ lưỡng đến là lâu.
Nhìn thấy cô xinh đẹp đến chỗ hẹn, anh cười khoe hàm răng trắng bóng.
“Chào em! Anh vừa mới tới thôi”. Giang Chấn Vũ chạy nhanh tới chỗ cô nhưng lại bị cô kéo tay đi như bay.
Anh còn đang bất ngờ thì đã bị cô kéo tới một hẻm nhỏ. Thấy không có ai xung quang, cô trách.
“Anh còn chưa thay đồ và cải trang mà?”
“Sao anh phải cải trang?”
Ha ha! Cô nhóc này lại hỏi anh kỳ cục.
“Anh giờ nổi tiếng như thế, sao có thể lang thang đi ngoài đường được. Ít nhất anh cũng nên đeo kính mát hoặc đội mũ. Nếu không anh sẽ bị người ta vây kín đấy?”
Giang Chấn Vũ ngộ ra, hèn gì cô lại kéo anh đi như chạy hóa ra là vì lo lắng cho anh. Anh mỉm cười sướng rơn.
“Anh còn cười được à? May mà em phát hiện ra nếu không thì anh thảm rồi”.
Sáng nay là ngày nghỉ nên không có nhiều người đi đường. Tiếc là các cửa hàng thời trang cũng đóng cửa nên chẳng đi mua kính mát và mũ cho anh được.
Thấy cô lo lắng vì mình, anh rất vui. Trong mắt anh hiện giờ chỉ có cô.
Một lát sau không thấy anh nói gì nên cô mới ngẩng đầu lên phát hiện ra anh đang nhìn cô chăm chú từ nãy giờ. Lòng cô rối hẳn lên. Hay là anh ấy đã phát hiện ra?
“Sao vậy anh? Không phải à?”. Cô cẩn thận dò hỏi.
“Em nhìn dịu dàng nhưng cũng rất có cá tính. Các cô bạn gái thường ngượng ngùng trước bạn trai còn em vừa nhìn thấy anh lại kéo tay anh chạy đi như bay”.
An Mật Nhi lúc này mới nhận ra hành động của mình rất có thể sẽ chiếu tướng mình. Cô quên mất nhân vật mà mình đang nhập vai, còn trách cứ anh nữa chứ. Thế nên cô trưng ngay ra một gương mặt ngượng nghịu.
“Vì em lo cho anh thôi. Lúc đó cấp bách quá rồi… Anh đừng giận em nha!”
“Anh sao có thể giận em chứ? Mừng còn không hết. Hóa ra em cũng thích anh, đúng không?”. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô tỏ tình.
Cô ngây người vì hai tay anh đang đặt lên eo mình.
An Mật Nhi hít vào thật sâu. Cô chưa từng đứng gần sát với bất kỳ người đàn ông nào như thế này. Cô có rất nhiều bạn bè là con trai nhưng vì tính nết của cô cũng giống họ nên các cậu ấy đều coi cô như anh em, có ôm vai bá cổ cũng coi như bình thường, không thể có những tình cảm nam nữ. Vì thế nên khi anh nhìn cô nồng nàn, hai tay ôm eo cô khiến cô nổi hết cả da gà.
“Em cũng chưa ăn sáng! Mình đi ăn sáng đi anh!”. Cô kéo tay anh đi vừa để thoát khỏi vòng tay anh vừa để che giấu vẻ ngượng ngùng không được tự nhiên của mình.
Không được nghĩ linh tinh, tuyệt đối không được “say nắng”, cô nhắc nhở chính mình vì cô vẫn còn chuyện lớn phải làm.
Cô vừa đi trên vạch kẻ dành cho người đi bộ vừa nghĩ nên không chú ý xung quanh.
“Cẩn thận!”. Một vòng tay rất nhanh ôm cô kéo qua một bên, giây sau đó cô đã được che chắn trong lồng ngực vững chãi.
Có một chiếc xe máy vèo qua rất nhanh chỉ cách cô có mấy cm. Suýt nữa thôi thì có lẽ người cô đã bị lốp xe đè lên rồi.
“Cái xe máy chết tiệt!”. Giang Chấn Vũ quát tháo rồi cúi đầu hỏi người đẹp mình đang ôm. “Em không sau chứ?”
Gương mặt anh thật gần, hơi thở nóng hổi thổi vào mặt và cô đang trong vòng tay anh. Người dọa cô sợ là anh chứ không phải ai khác.
“… Em không sao!”. Cô nghĩ. Không phải bị chiếc xe máy kia làm cho mất hồn. Hoàn toàn không phải. Mà chính là cảm giác được bảo vệ.
Trước giờ cô chưa bao giờ có cảm giác được phái mạnh bảo vệ vì cô quá mạnh mẽ và độc lập. Những cậu bạn của cô cũng nói rằng cô không cần được bảo vệ và cô cũng nghĩ đó là điều đương nhiên.
Trong vòng tay mạnh mẽ của anh, trong hơi thở nam tính của anh, và lòng cô lại xuất hiện cảm giác muốn được bảo vệ, bất giác cô thấy mình thật nhỏ bé khi đứng trước anh.
Giang Chấn Vũ nghe cô nói thở ra nhẹ nhõm.
“Em không sợ là tốt rồi!”.
Sau đó anh dắt tay cô đi một quãng đường thật dài, cứ thế không buông tay ra.
Cô nhìn vào bàn tay bị nắm chặt, lại ngẩng đầu nhìn anh, mặt anh cứ nhìn thẳng về phía trước thản nhiên dắt tay cô đi.
Như vậy được sao? Được anh nắm chặt tay như thế này cô không thích lắm nhưng cũng không từ chối. Không những tay cô được ủ ấm trong lòng bàn tay anh mà lòng cô bỗng dưng cũng trở nên ấm áp.
Okey! Cứ coi như đang tỏ lòng biết ơn vì được anh cứu vậy. Dù sao cũng chỉ nắm tay thôi mà, sẽ không có chuyện gì phải không?
Chỉ là nắm tay thôi mà… sẽ không có chuyện gì hết nhỉ? Cô không ngừng tự nhủ với chính mình.
Từ lúc vừa hẹn hò vừa đi làm, An Mật Nhi càng ngày càng bận rộn. Không những thế cô còn phải thực hiện kế hoạch thu phục Giang Chấn Vũ trước khi Trần Thông Dương tìm được nhiếp ảnh gia thực hiện album ảnh của anh ta. Cô đã bị công việc làm cho đầu óc quay cuồng lại phải chật vật đi hẹn hò với Giang Chấn Vũ nên mệt đừ người, chỉ để lấy lòng anh ta.
Vì phải đóng cả hai vai nên sau khi chụp ảnh ở Studio, cô liền tìm đại một cớ để chuồn về trước chẳng hạn như có việc đột xuất, hoặc phải đi gặp khách hàng…
“Nhìn em không được vui?”.
“Hả? Anh nói gì cơ?”. Cô quay sang nhìn Giang Chấn Vũ.
“Em không thích nhà hàng này à?”
“Không phải ạ! Sao anh lại hỏi thế?”
“Vì nhìn em cứ như đang để đầu óc tận đâu!”. Anh lo lắng hỏi.
Cả hai ngồi bàn cạnh cửa ra vào một nhà hàng sang trọng bậc nhất ở thành phố ăn bữa trưa. Bên trong nhà hàng không có nhiều người lắm nên cả hai ăn uống rất thoải mái trong không gian yên tĩnh.
Cô bừng tỉnh. Hóa ra do cô quen cau mày nên Giang Chấn Vũ mới tưởng cô không vui. Cô đã khiến anh hiểu lầm.
“Không có đâu ạ! Chỉ cần ở bên anh là em vui rồi!”
Cô mỉm cười để lộ lúm đồng tiền đáng yêu để anh hết bất an.
Gương mặt đang nghiêm nghị của anh liền giãn ra vui vẻ. Anh vươn tay đặt lên trên tay cô.
“Chắc em buồn lắm. Vì anh không thể cùng em đi dạo phố. Nhưng em đừng lo, nếu anh đội mũ đeo kính chắc không ai nhận ra anh đâu”.
“Không được đâu! Fan của anh ở Đài Loan nhiều lắm, họ cũng rất thông minh. Cho dù anh có ngụy trang kỹ càng thế nào chỉ cần anh xuất hiện họ sẽ nhận ra anh ngay. Rất có thể sẽ bị chụp ảnh nữa”.
“Chả sao. Hai chúng mình hẹn hò chứ có phải làm chuyện gì xấu đâu. Họ chụp ảnh kệ họ. Anh không sợ”.
“Nhưng em sợ!”. Cô làm bộ nũng nịu. “Anh rất được các cô gái trẻ hâm mộ, còn lập hẳn một fan club. Nếu em và anh bị báo chí chụp ảnh rồi đăng lên trang nhất, em sợ người ta sẽ viết về chúng ta hoa lá này kia, rồi tổ tông gia phả nhà em bị lục ra, em sợ chừng đó cuộc sống riêng tư của em bị quẫy nhiễu. Có khi mang dép lào đi ra đường mua đồ cũng bị chụp ảnh. Anh vô tâm để em bị như thế à?”
“Làm gì nghiêm trọng như thế?”
“Anh không biết đây là Đài Loan à. Không có gì là không thể. Dù là việc nhỏ nhất họ cũng sẽ chộp được cho coi. Fan Club của anh đông đảo như thế sẽ ghen tị với em có khi vì họ hâm mộ anh phát cuồng chạy tới uy hiếp em thì sao?”
Cô cố tính nói quá lên như thế để chàng ta sợ không dám công khai tình yêu với công chúng. Chuyện này tốt nhất phải được giữ kín, lỡ như một ngày nào đó giấu đầu lòi đuôi, lộ tẩy việc cô không phải là An Thư Nhi.
Cô ra sức thuyết phục, làm ra vẻ đáng thương hết mức cuối cùng anh chàng cũng động lòng, càng nắm chặt bàn tay cô hơn.
“Anh xin lỗi!”
Cô có thể nhận ra được anh chàng đang áy náy. Chỉ cần chàng ta áy náy là tốt rồi!
Giang Chấn Vũ lắc đầu:
“Em không giống cô ta!”
Sao có thể được? Câu này nói ra khiến người khác thấy khó chịu.
“Sao không giống được a
QUAY LẠI“Vì con vừa mới nhớ ra thôi ạ.”. Cô trả lời đại. “Con cũng ngạc nhiên không kém anh Giang đâu mẹ”.
Giang Chấn Vũ vì sợ bà hiểu lầm nên giải thích ngay:
“Tôi cũng không định đến bữa ăn này vì trong lòng tôi vốn đã có người con gái mà tôi thích. Nếu biết trước là em, có lẽ tôi đã không để chậm trễ tới bây giờ mới gặp em”.
Rất thẳng thắn!
“Sau lần gặp nhau cách đây một năm, tôi vẫn muốn được gặp lại em. Nhất định là chúng ta có duyên nên tôi cuối cùng cũng tìm được em. Nếu có thể, không biết tôi có vinh hạnh được làm bạn trai của em không?”. Anh dũng cảm nói ra tâm tư của mình, giọng nói quyết đoán, không do dự trong khi thời gian hai người gặp nhau còn chưa quá năm tiếng đồng hồ, ghế còn chưa ngồi đã nói thẳng ra như thế.
Anh hỏi cô như thế quả nhiên ngoài những gì cô đoán trước. Cô không ngờ anh chàng lại nóng vội tới mức vừa gặp đã hỏi ngay. Cô nhất thời không biết phải trả lời như thế nào.
“Tốt quá rồi! Cô đồng ý!”. An Mĩ Lị vỗ vỗ tay đứng bên cạnh.
An Mật Nhi trừng mắt nhìn mẹ. Đồng ý cái đầu mẹ ấy! Mẹ ồn ào quá! Quyền quyết định thuộc về con mà!
“Em đồng ý không?”. Giang Chấn Vũ vui vẻ hỏi.
“Đồng ý! Đồng ý! Con gái cô tất nhiên là đồng ý rồi!”.
“Khoan đã! Con chưa nói con đồng ý mà mẹ!”. Cô lên tiếng ngăn mẹ gà luyên thuyên.
“Hay là em không muốn?”
Gương mặt đẹp trai của anh ta hơi tối đi, có nóng vội.
“Tôi… Chuyện đó…”. Ai, sao vô dụng thế này? Ngay cả câu từ chối cũng không nói được.
Cô không ngờ mình lại bị vẻ nóng vội của anh làm ảnh hưởng. Vì điều đó cho thấy anh rất thích cô nên rất lo lắng sợ bị cô từ chối.
Một người đàn ông vừa cao to đẹp trai vừa tự tin như anh, có vô số fan nữ lại thích cô. Rõ ràng cả hai chỉ mới gặp nhau đúng một lần ở nhà hàng đó, còn không biết tên của nhau vậy mà anh lại chưa từng quên cô.
Anh luôn giữ khoảng cách với con gái, không dính vào xì căng đan tình cảm. Tất cả hóa ra đều vì cô.
Thấy sắc mặt cô không tốt, mặt anh càng ngẩn ra:
“Em có bạn trai rồi sao?”
“Không, không có”. Cô không do dự phủ nhận ngay.
“Em ghét anh sao?”
“Tất nhiên không phải rồi!”
“Anh khiến em khó xử?”
“Không ạ!”
“Vậy làm bạn gái anh đi!”
“Được!”
Ủa?
“O ye! Cuối cùng em cũng đồng ý. Tuyệt quá!”
Trời ơi! Cô vừa nói gì thế này?
Còn chưa kịp giải thích thì tay lại bị nắm lấy.
“Anh sẽ đối xử tốt với em, sẽ không làm em thất vọng khi trở thành bạn gái của anh!”. Anh tuyên bố với cô.
An Mật Nhi đổ mồ hôi hột. Sao mọi chuyện lại chuyển biến thế này hả trời?
Trình tự bình thường không phải như thế này? Trước hết phải trở thành bạn của nhau đã. Sao lại nhảy lên giai đoạn là người yêu rồi?
Nhìn anh mừng rõ như điên, cô chợt chột dạ nhưng lại không có cách nào từ chối. Được rồi. Đâm lao phải theo lao. Cô chỉ còn biết nở nụ cười. Tùy cơ ứng biến vậy. Tính từng bước một.
Nhưng điều mà cô khó hiểu nhất là tại sao mình lại nói “Được!”. Oh my god! Thế có chết tôi không!
Mới lần trước cô còn đánh nhau với anh ta, giờ lại biến thành bạn gái.
*****
Trở thành bạn gái của chàng ta rồi chắc chắn sẽ không thoát khỏi những lần hẹn hò. Ôi hẹn hò! Mà cùng lắm thì binh đến tướng chặn, nước tràn đê chắn. Cô cũng không tin anh chàng kia có thể làm gì được cô. Nhưng điều cô ngán ngẩm nhất là mỗi lần đi hẹn hò phải chuẩn bị kỹ lưỡng đến là lâu.
Nhìn thấy cô xinh đẹp đến chỗ hẹn, anh cười khoe hàm răng trắng bóng.
“Chào em! Anh vừa mới tới thôi”. Giang Chấn Vũ chạy nhanh tới chỗ cô nhưng lại bị cô kéo tay đi như bay.
Anh còn đang bất ngờ thì đã bị cô kéo tới một hẻm nhỏ. Thấy không có ai xung quang, cô trách.
“Anh còn chưa thay đồ và cải trang mà?”
“Sao anh phải cải trang?”
Ha ha! Cô nhóc này lại hỏi anh kỳ cục.
“Anh giờ nổi tiếng như thế, sao có thể lang thang đi ngoài đường được. Ít nhất anh cũng nên đeo kính mát hoặc đội mũ. Nếu không anh sẽ bị người ta vây kín đấy?”
Giang Chấn Vũ ngộ ra, hèn gì cô lại kéo anh đi như chạy hóa ra là vì lo lắng cho anh. Anh mỉm cười sướng rơn.
“Anh còn cười được à? May mà em phát hiện ra nếu không thì anh thảm rồi”.
Sáng nay là ngày nghỉ nên không có nhiều người đi đường. Tiếc là các cửa hàng thời trang cũng đóng cửa nên chẳng đi mua kính mát và mũ cho anh được.
Thấy cô lo lắng vì mình, anh rất vui. Trong mắt anh hiện giờ chỉ có cô.
Một lát sau không thấy anh nói gì nên cô mới ngẩng đầu lên phát hiện ra anh đang nhìn cô chăm chú từ nãy giờ. Lòng cô rối hẳn lên. Hay là anh ấy đã phát hiện ra?
“Sao vậy anh? Không phải à?”. Cô cẩn thận dò hỏi.
“Em nhìn dịu dàng nhưng cũng rất có cá tính. Các cô bạn gái thường ngượng ngùng trước bạn trai còn em vừa nhìn thấy anh lại kéo tay anh chạy đi như bay”.
An Mật Nhi lúc này mới nhận ra hành động của mình rất có thể sẽ chiếu tướng mình. Cô quên mất nhân vật mà mình đang nhập vai, còn trách cứ anh nữa chứ. Thế nên cô trưng ngay ra một gương mặt ngượng nghịu.
“Vì em lo cho anh thôi. Lúc đó cấp bách quá rồi… Anh đừng giận em nha!”
“Anh sao có thể giận em chứ? Mừng còn không hết. Hóa ra em cũng thích anh, đúng không?”. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô tỏ tình.
Cô ngây người vì hai tay anh đang đặt lên eo mình.
An Mật Nhi hít vào thật sâu. Cô chưa từng đứng gần sát với bất kỳ người đàn ông nào như thế này. Cô có rất nhiều bạn bè là con trai nhưng vì tính nết của cô cũng giống họ nên các cậu ấy đều coi cô như anh em, có ôm vai bá cổ cũng coi như bình thường, không thể có những tình cảm nam nữ. Vì thế nên khi anh nhìn cô nồng nàn, hai tay ôm eo cô khiến cô nổi hết cả da gà.
“Em cũng chưa ăn sáng! Mình đi ăn sáng đi anh!”. Cô kéo tay anh đi vừa để thoát khỏi vòng tay anh vừa để che giấu vẻ ngượng ngùng không được tự nhiên của mình.
Không được nghĩ linh tinh, tuyệt đối không được “say nắng”, cô nhắc nhở chính mình vì cô vẫn còn chuyện lớn phải làm.
Cô vừa đi trên vạch kẻ dành cho người đi bộ vừa nghĩ nên không chú ý xung quanh.
“Cẩn thận!”. Một vòng tay rất nhanh ôm cô kéo qua một bên, giây sau đó cô đã được che chắn trong lồng ngực vững chãi.
Có một chiếc xe máy vèo qua rất nhanh chỉ cách cô có mấy cm. Suýt nữa thôi thì có lẽ người cô đã bị lốp xe đè lên rồi.
“Cái xe máy chết tiệt!”. Giang Chấn Vũ quát tháo rồi cúi đầu hỏi người đẹp mình đang ôm. “Em không sau chứ?”
Gương mặt anh thật gần, hơi thở nóng hổi thổi vào mặt và cô đang trong vòng tay anh. Người dọa cô sợ là anh chứ không phải ai khác.
“… Em không sao!”. Cô nghĩ. Không phải bị chiếc xe máy kia làm cho mất hồn. Hoàn toàn không phải. Mà chính là cảm giác được bảo vệ.
Trước giờ cô chưa bao giờ có cảm giác được phái mạnh bảo vệ vì cô quá mạnh mẽ và độc lập. Những cậu bạn của cô cũng nói rằng cô không cần được bảo vệ và cô cũng nghĩ đó là điều đương nhiên.
Trong vòng tay mạnh mẽ của anh, trong hơi thở nam tính của anh, và lòng cô lại xuất hiện cảm giác muốn được bảo vệ, bất giác cô thấy mình thật nhỏ bé khi đứng trước anh.
Giang Chấn Vũ nghe cô nói thở ra nhẹ nhõm.
“Em không sợ là tốt rồi!”.
Sau đó anh dắt tay cô đi một quãng đường thật dài, cứ thế không buông tay ra.
Cô nhìn vào bàn tay bị nắm chặt, lại ngẩng đầu nhìn anh, mặt anh cứ nhìn thẳng về phía trước thản nhiên dắt tay cô đi.
Như vậy được sao? Được anh nắm chặt tay như thế này cô không thích lắm nhưng cũng không từ chối. Không những tay cô được ủ ấm trong lòng bàn tay anh mà lòng cô bỗng dưng cũng trở nên ấm áp.
Okey! Cứ coi như đang tỏ lòng biết ơn vì được anh cứu vậy. Dù sao cũng chỉ nắm tay thôi mà, sẽ không có chuyện gì phải không?
Chỉ là nắm tay thôi mà… sẽ không có chuyện gì hết nhỉ? Cô không ngừng tự nhủ với chính mình.
Từ lúc vừa hẹn hò vừa đi làm, An Mật Nhi càng ngày càng bận rộn. Không những thế cô còn phải thực hiện kế hoạch thu phục Giang Chấn Vũ trước khi Trần Thông Dương tìm được nhiếp ảnh gia thực hiện album ảnh của anh ta. Cô đã bị công việc làm cho đầu óc quay cuồng lại phải chật vật đi hẹn hò với Giang Chấn Vũ nên mệt đừ người, chỉ để lấy lòng anh ta.
Vì phải đóng cả hai vai nên sau khi chụp ảnh ở Studio, cô liền tìm đại một cớ để chuồn về trước chẳng hạn như có việc đột xuất, hoặc phải đi gặp khách hàng…
“Nhìn em không được vui?”.
“Hả? Anh nói gì cơ?”. Cô quay sang nhìn Giang Chấn Vũ.
“Em không thích nhà hàng này à?”
“Không phải ạ! Sao anh lại hỏi thế?”
“Vì nhìn em cứ như đang để đầu óc tận đâu!”. Anh lo lắng hỏi.
Cả hai ngồi bàn cạnh cửa ra vào một nhà hàng sang trọng bậc nhất ở thành phố ăn bữa trưa. Bên trong nhà hàng không có nhiều người lắm nên cả hai ăn uống rất thoải mái trong không gian yên tĩnh.
Cô bừng tỉnh. Hóa ra do cô quen cau mày nên Giang Chấn Vũ mới tưởng cô không vui. Cô đã khiến anh hiểu lầm.
“Không có đâu ạ! Chỉ cần ở bên anh là em vui rồi!”
Cô mỉm cười để lộ lúm đồng tiền đáng yêu để anh hết bất an.
Gương mặt đang nghiêm nghị của anh liền giãn ra vui vẻ. Anh vươn tay đặt lên trên tay cô.
“Chắc em buồn lắm. Vì anh không thể cùng em đi dạo phố. Nhưng em đừng lo, nếu anh đội mũ đeo kính chắc không ai nhận ra anh đâu”.
“Không được đâu! Fan của anh ở Đài Loan nhiều lắm, họ cũng rất thông minh. Cho dù anh có ngụy trang kỹ càng thế nào chỉ cần anh xuất hiện họ sẽ nhận ra anh ngay. Rất có thể sẽ bị chụp ảnh nữa”.
“Chả sao. Hai chúng mình hẹn hò chứ có phải làm chuyện gì xấu đâu. Họ chụp ảnh kệ họ. Anh không sợ”.
“Nhưng em sợ!”. Cô làm bộ nũng nịu. “Anh rất được các cô gái trẻ hâm mộ, còn lập hẳn một fan club. Nếu em và anh bị báo chí chụp ảnh rồi đăng lên trang nhất, em sợ người ta sẽ viết về chúng ta hoa lá này kia, rồi tổ tông gia phả nhà em bị lục ra, em sợ chừng đó cuộc sống riêng tư của em bị quẫy nhiễu. Có khi mang dép lào đi ra đường mua đồ cũng bị chụp ảnh. Anh vô tâm để em bị như thế à?”
“Làm gì nghiêm trọng như thế?”
“Anh không biết đây là Đài Loan à. Không có gì là không thể. Dù là việc nhỏ nhất họ cũng sẽ chộp được cho coi. Fan Club của anh đông đảo như thế sẽ ghen tị với em có khi vì họ hâm mộ anh phát cuồng chạy tới uy hiếp em thì sao?”
Cô cố tính nói quá lên như thế để chàng ta sợ không dám công khai tình yêu với công chúng. Chuyện này tốt nhất phải được giữ kín, lỡ như một ngày nào đó giấu đầu lòi đuôi, lộ tẩy việc cô không phải là An Thư Nhi.
Cô ra sức thuyết phục, làm ra vẻ đáng thương hết mức cuối cùng anh chàng cũng động lòng, càng nắm chặt bàn tay cô hơn.
“Anh xin lỗi!”
Cô có thể nhận ra được anh chàng đang áy náy. Chỉ cần chàng ta áy náy là tốt rồi!
Giang Chấn Vũ lắc đầu:
“Em không giống cô ta!”
Sao có thể được? Câu này nói ra khiến người khác thấy khó chịu.
“Sao không giống được a
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu