Duck hunt
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Bỏ Em Ư ? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau! - phần cuối

Lượt xem :
g căng thẳng, ánh mắt hiện lên vẻ đau thương. Tôi nhìn hắn không hề sợ hãi. Không phải tôi trẻ con, hắn giết người phóng hỏa rồi nói xin lỗi là xong sao? Hắn không xác định được tình cảm của tôi nên dùng Dật Trần để chọc tức tôi, còn giúp Đinh Việt nói dối tôi, hắn có nghĩ tới cảm nhận của tôi không? Bây giờ mà không kiên trì địa vị sân nhà của mình thì sau này thế nào? Tôi còn cơ hội vùng lên không?
“Không ăn thì không ăn, nếu không ổn thì anh truyền nước cho em”. Hạ Trường Ninh nổi giận nói.
Tôi vốn chỉ định hờn dỗi một chút, không ngờ hắn lại nói thế! Tôi nghe tiếng Hạ Trường Ninh sập cửa đi ra ngoài, nước mắt lại chảy ra.
Là hắn sai cơ mà! Tôi còn chưa làm gì mà hắn lại tức giận?
Không ăn, tôi không ăn đấy, để cho hắn truyền nước! Tôi giận dỗi trùm chăn ngủ tiếp.
Mùi thơm tràn tới, là mùi vịt quay, là món tôi thích ăn nhất! Tôi nuốt nước bọt nhưng không quay người lại.
Gã này thật đáng ghét, hắn ngồi ngay trên đầu giường, vừa ăn vừa xem đĩa, lại còn nhai chèm chẹp nữa chứ!
Tôi bực mình quay người bật dậy. Hắn mút ngón tay hỏi tôi: “Muốn đi vệ sinh à? Anh bế em đi”.
“Không cần, vết thương nhỏ, có tàn phế đâu!” Tôi nhón chân khập khiễng vào nhà vệ sinh, kéo rèm cửa lại, không muốn nhìn thấy hắn ăn thịt vịt.
“Phước Sinh, em không bật quạt gió à, thối thế!”
“Em quên mất!” Tôi cố ý đấy, ngươi ăn vịt, ta đại tiện!
Tôi ngồi rất lâu mới ra ngoài, lúc ra hắn đã không còn ở trong phòng nữa. Tủ trên đầu giường vẫn đặt nửa con vịt, chắc chắn là hắn cố ý, lúc hắn ăn rõ ràng đã chặt thành từng miếng nhỏ, nửa con này lại không hề chặt. Tôi chỉ cần cắn trộm một miếng là có thể phát hiện ngay. Tôi tức giận nuốt nước bọt, tựa vào thành giường xem đĩa. Tôi hạ quyết tâm, lần này tuyệt thực thật cho hắn xem!
Xem hết một đĩa phim rồi mà hắn vẫn chưa về. Tôi lại suy nghĩ, quyết định không ngồi chờ chết nữa mà về nhà bố mẹ đẻ.
Mặc quần áo, đi giày dép xong xuôi, chân phải vẫn còn hơi đau, tôi cẩn thận xuống cầu thang.
“Muốn đi đâu?” Hạ Trường Ninh dựa ở cửa bếp, trong tay cầm con dao phay.
Muốn nấu món ngon để dụ dỗ tôi sao, lần này tôi không thèm nhìn, hắn có nấu cũng vô ích.
“Anh không quản được”.
“Vợ anh đương nhiên anh phải quản, em mở cửa đi ra thử xem”.
Tôi hừ một tiếng rồi chầm chậm đi ra, đưa tay mở cửa. Cửa không nhúc nhích, tôi nhìn kỹ, hóa ra đã bị khóa trái.
“Được lắm, Ninh Phước Sinh, anh còn chưa chết mà em đã muốn bỏ đi theo trai rồi à?” Hạ Trường Ninh cầm dao chém xoẹt một tiếng.
Có điều bây giờ tôi không sợ hắn, coi như không nhìn thấy sự đe dọa của hắn, tôi quay về phòng lấy chìa khóa. Hắn chạy lên tầng trước rồi lắc lư chìa khóa trước mặt tôi: “Đừng hòng. Chúng ta nghỉ trăng mật ở nhà vậy”.
Cảm giác tức giận dồn nén trong lồng ngực nặng trịch như một tảng đá. Tôi quay người vào phòng sách bật máy tính chơi game.
Thời gian cứ thế trôi qua, tôi lại ngửi thấy mùi thức ăn, mũi cay cay, nước mắt lại sắp tràn ra. Không ăn! Kiên quyết không ăn!
Trường Ninh cũng không khuyên, đến gần mười hai giờ đêm hắn bưng một bát mì lên phòng đọc sách, vừa đứng ở cửa ăn vừa nói: “Chơi game mê mẩn rồi à? Quên ăn quên ngủ! Quán net mười hai giờ đêm đóng cửa, ngắt mạng, ở nhà cũng thế! Anh ăn xong là em phải đi ngủ!”
“Anh muốn ngủ thì ngủ, em chơi kệ em”.
Hắn ăn mì xong vào phòng rút dây mạng, lạnh lùng đáp: “Muốn gặp Đinh Việt thế cơ à? Muốn biết bây giờ hắn còn yêu em không à? Cuối cùng em cũng có cơ hội bắt nạt Vi rồi, đắc ý lắm đúng không? Mong giây phút này lắm đúng không?”
“Anh ghen là việc của anh, em không muốn ăn là việc của em! Anh tưởng rút dây mạng là em không chơi được nữa à?” Tôi nói xong liền mở file bắt đầu viết tiểu thuyết.
Câu đầu tiên viết thế này: “Đã từng có nửa con vịt đặt trước mặt tôi, nhưng tôi không hề ăn. Nếu ông trời cho tôi một cơ hội nữa, tôi sẽ ăn sạch mà không hề khách khí. Nếu nửa con vịt ấy là thứ Hạ Trường Ninh dùng để dụ dỗ tôi thì dù có cho tôi mười cơ hội tôi cũng không thèm ăn một miếng”.
Lời văn hùng hồn, bàn phím kêu lách cách.
Hạ Trường Ninh đứng trước mặt tôi, tức giận ngẩn người, đột nhiên hắn đưa tay ấn nút tắt nguồn.
Tôi gào lên: “Em còn có tự do thân thể nữa không?”
“Không!”
Hắn nói thô bạo rồi vòng qua bàn bế xốc tôi lên, hai tay xiết chặt khiến tôi không tài nào giẫy giụa được. “Ngủ thôi!”
Lên giường, tôi không thèm giằng co với hắn nữa, quay người ngủ luôn.
Nửa đêm tôi mơ hồ cảm thấy đói bụng, vô thức nằm sấp xuống ngủ, đè dạ dày lại không cho nó cồn cào nữa. Trong đầu liên tục hiện lên hình ảnh bao nhiêu món ăn ngon. Tôi mơ màng nghĩ, sáng mai thức dậy tôi phải ăn hết mới được.
Kết quả sáng hôm sau Hạ Trường Ninh đã bưng bát cháo trứng muối thịt nạc ngồi vừa ăn vừa xem “Chào buổi sáng”.
Thấy tôi tỉnh dậy, hắn hỏi: “Ăn một bát nhé?”
Đầu tôi đã gật xuống nửa chừng rồi lại lắc: “Em không ăn!”
Hắn hít một hơi dài, nhìn sắc mặt có vẻ như muốn đập tan bát cháo.
Tôi lách qua hắn đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Cả ngày tôi đều chơi game trong phòng sách.
Bữa trưa, Hạ Trường Ninh xào rau, tiếng mỡ xèo xèo, mùi thơm bốc lên khiến tôi nuốt nước bọt ừng ực. Tôi uống một ngụm nước lọc thật to, cảm thấy nước rất ngọt.
Buổi tối, hắn hầm xương sườn, tôi không chịu được nữa.
Hắn lẳng lặng đứng sau lưng tôi: “Phước Sinh, đã hai ngày em không ăn gì rồi”.
Hắn cũng biết hai ngày nay tôi không ăn gì sao? Tôi chớp mắt, chắc là nhìn màn hình lâu quá nên cay mắt.
“Trên bàn ăn có xương sườn hầm, có canh nữa. Em ăn đi, anh đi tìm Đinh Việt”. Hạ Trường Ninh nói xong đi ra cửa.
Thực sự cho rằng tôi không ăn là vì muốn ép hắn cho tôi gặp Đinh Việt sao? Hắn vừa đi tôi đã bắt đầu lau nước mắt. Tôi giận hắn đã lừa gạt tôi, chuyện đã xảy ra năm năm rồi, mà có phải tôi không yêu hắn đâu. Nếu tôi còn nhớ Đinh Việt thì tôi lấy hắn làm gì? Tôi càng nghĩ càng tủi thân, khóc chán chê rồi đi rửa mặt, chải đầu, chăm chút bản thân một chút, sau đó ngồi trên sofa, quyết tâm không ăn.
Gặp Đinh Việt tôi cũng không ăn, cho hắn tức chết thì thôi.
Một tiếng sau nghe thấy tiếng mở cửa, ngoài cửa là ba người, Hạ Trường Ninh, Đinh Việt và Ngũ Nguyệt Vi. Đến đủ hết à? Tôi nhìn Đinh Việt, bất giác khóe mắt lại ươn ướt. Anh ấy nhìn chứng chạc hơn trước, ánh mắt rất bình thản, nhìn tôi đầy thương hại.
Sắc mặt Hạ Trường Ninh âm trầm, hắn kéo Ngũ Nguyệt Vi nói: “Phước Sinh muốn nói chuyện riêng với Đinh Việt, Vi, chúng ta xuống dưới nhà nói chuyện”.
Ngũ Nguyệt Vi vẫn bướng bỉnh đứng đó, cắn môi, rồi bị Hạ Trường Ninh cầm tay lôi đi.
Đinh Việt quay lại nhìn Ngũ Nguyệt Vi cười nói: “Chúng ta đã nợ Phước Sinh”.
Nghe thế Ngũ Nguyệt Vi mới đi theo Hạ Trường Ninh, tôi để ý thấy Hạ Trường Ninh không hề nhìn tôi lấy một lần.
Đinh Việt đóng cửa bước vào rồi lặng lẽ ngồi xuống sofa.
Đây là người mà tôi đã từng yêu? Người từng lừa dối tôi quá thảm mà vẫn thản nhiên đối mặt tôi? Tôi buồn cười, thực sự buồn cười, tôi đứng dậy pha trà cho hắn coi như không có chuyện gì.
“Phước Sinh, chân em làm sao thế?” Đinh Việt chau mày hỏi.
“Đập vỡ cái cốc, bị rách một miếng. Chuyện nhỏ, vài hôm là khỏi”.
“Hôm đó trên phố, sợ em quá xúc động... còn đau không?”
Đánh ngất tôi mà lại là trách nhiệm của tôi sao? Tôi cười lạnh, vô thức đưa tay xoa cổ: “Ra tay vừa đủ. Không đau, không đau chút nào, còn hiệu quả hơn thuốc ngủ”.
Đinh Việt im lặng lắng nghe những lời châm chọc của tôi, sắc mặt anh như đã sẵn sàng cho tôi chà đạp: “Phước Sinh, năm đó anh ra đi là có lý do riêng. Sau đó là anh sai, anh không nên lừa dối em, anh xin lỗi”.
Đúng thế, nếu anh không nói đã chết thì trong lòng tôi đâu còn vướng mắc này. Trong một thời gian dài tôi đâu dám nhớ tới anh. Bây giờ tôi thấy mình đã rất may mắn, tôi đã tận lực né tránh, nhờ vậy tôi đã không phải khóc ngất trước mộ hắn.
Vẫn tưởng rằng gặp Đinh Việt sẽ có quá nhiều điều muốn nói, có quá nhiều sự căm phẫn muốn phát tiết, nhưng bây giờ... “Sao anh vẫn đeo sợi dây may mắn ấy?”
Đúng thế, tôi muốn hỏi chính là điều này. Nếu anh không yêu tôi, vậy tại sao vẫn còn đeo nó?
Đinh Việt vô thức rụt tay lại.
Tôi cầm tay anh vuốt ve sợi dây đó, trong lòng có mừng mừng tủi tủi: “Tại sao anh không nói rõ ràng với em? Em không phải là một cô gái yếu đuối. Nếu như anh nói rõ ràng ra thì chúng ta vẫn có thể là bạn. Bây giờ, sau khi anh bước ra khỏi cánh cửa này em sẽ coi như không quen biết anh, sau này nếu có gặp nhau em cũng nhất định sẽ không chào hỏi anh”.
Tay Đinh Việt run run, anh cầm tay tôi và nói: “Phước Sinh, trong lòng mỗi người đều có một giấc mơ, một hạnh phúc của riêng mình. Anh không thể mang lại cho em nên đành phải tuyệt tình. Là anh ích kỉ, anh không muốn trong lòng em không có anh”.
Sự điên cuồng trong lòng tôi dâng lên, tôi không thể kiềm chế nổi lòng mình: “Bạn trai bây giờ của Ngũ Nguyệt Vi là anh à? Anh thích cô ta, đúng không?”
Hỏi xong tôi tự khinh thường chính mình. Tôi vẫn còn để tâm tới chuyện bọn họ cùng lừa tôi, để tâm tới những lời Ngũ Nguyệt Vi đã nói, vẫn còn quan tâm xem Đinh Việt còn yêu tôi không. Nhưng tôi đã có chồng rồi, người tôi yêu rõ ràng là Hạ Trường Ninh, tại sao tôi vẫn có những suy nghĩ ác độc thế này?
Cách làm ích kỉ của Đinh Việt quá tàn nhẫn đối với tôi.
Tôi quay đầu lại nói: “Xin lỗi, đây là chuyện giữa anh với cô ta, không cần nói với em. Em không nên hỏi thế”.
Đinh Việt nhìn sợi dây may mắn trên tay mình, một lúc sau mới chầm chậm nói: “Phước Sinh, hãy sống hạnh phúc với Hạ Trường Ninh. Chuyện có lỗi với em cũng đã xảy ra, không thể nào quay lại được. Hãy sống cuộc sống của em, coi như em chưa bao giờ quen biết một người như anh”.
Tôi lấy sợi dây may mắn của mình ra, vẫn mới như lúc ban đầu. Tôi nhìn nó một lát rồi đặt vào tay anh: “Anh còn sống là tốt rồi. Em sẽ sống tử tế. Trước đây, mỗi người đều có nguyên nhân riêng không thể nói với em, em cũng không muốn biết nữa”.
Chuyện đã trôi qua không thể truy cứu nữa, chuyện Đinh Việt, tình cảm giữa hắn và Ngũ Nguyệt Vi, tất cả mọi thứ về anh, đều không phải là thứ tôi quan tâm nữa.
Tôi nói xong không nhìn anh nữa, lên gác về phòng ngủ.
“Phước Sinh, Hạ Trường Ninh rất yêu em”.
“Em cũng yêu anh ấy”.
Tôi đứng trên cao nhìn xuống, Đinh Việt vẫn tuấn tú như xưa, ánh mắt nhìn tôi vẫn sâu như nước.
Tôi muốn cười, tôi định hỏi anh có phải thích Ngũ Nguyệt Vi rồi nên sợ tôi còn yêu anh sao? Anh sợ tôi khóc lóc kêu tôi vẫn còn yêu anh sao? Tôi khẽ lắc đầu. Tôi biết, người tôi yêu là Hạ Trường Ninh, hắn bước từng bước một vào trái tim tôi. Ở bên Hạ Trường Ninh tôi rất vui vẻ, rất vui vẻ.
Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon. Tôi cảm thấy cả người nhẹ bẫng, không còn chút sức lực nào, ngay cả tư duy cũng bắt đầu mơ hồ.
Không biết đã qua bao lâu, đèn phòng ngủ bật sáng, Hạ Trường Ninh đi vào, tôi nhắm mắt vẫn biết hắn đang lại gần tôi.
“Phước Sinh”.
Tôi ừ một tiếng, cảm thấy giọng hắn thật xa xăm.
Hắn gọi tôi hai lần mà tôi không có phản ứng gì nên lại thở dài rồi tắt điện, ra ngoài. Một lát sau ánh đèn lại sáng lên, tôi cảm thấy mình bị hắn bế lên, bên tai vang lên tiếng quát: “Em không làm anh tức chết thì không thoải mái được đúng không?”
Tôi mềm nhũn ngả vào lòng hắn. Chắc chắn là tôi đói mềm ra rồi, đôi mở mắt khẽ nhìn hắn rồi yếu ớt nhắm lại.
“Phước Sin
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1504/3636