XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Đừng Nhân Danh Tình Yêu-full

Lượt xem :
ng phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời[6">, lại sống ở nơi thanh tịnh, tường cao hào sâu, bốn bề toàn con cháu nhà danh gia vọng tộc, dòng dõi thư hương, ai cũng như cá gặp nước, chỉ có nhà họ Đồng là ngoại lệ.

[6"> Câu nói đề cao sức mạnh người phụ nữ của Mao Trạch Đông, năm 1968.

Chồng bà, giáo sư Đồng, là người học cao hiểu sâu nhưng quan hệ xã giao kém, khi bầu viện sĩ lại bị người ta tranh chức.

Bà Đồng có hai người con trai, cậu cả tính tình phù phiếm không phải tuýp người học hành, làm nên sự nghiệp; cậu thứ hai thì giỏi giang, học vấn tốt, dung mạo tốt, nhân phẩm tốt, thế nhưng lại vớ được một cô vợ tỉnh lẻ chẳng có ô dù, lại chỉ tổ vướng chân trên mọi mặt: học vấn thường thường bậc trung, không giỏi ăn nói tính tình yếu đuối, nếu không muốn nói là nhu nhược, không có chí tiến thủ, lờ đờ sống qua ngày… Bà cụ cả đời tính tình cao ngạo sao nỡ cam lòng, chỉ là bất đắc dĩ với sự lựa chọn của con trai.

Chuyện đến nước này, chẳng thà coi như mắt không thấy tim không đau, nhưng nó lại đẻ ra một đứa cháu gái cho bà nuôi, không trông cháu thì sợ con út có ý kiến, ảnh hưởng đến quan hệ mẹ con, nếu trông thì lòng lại khó chịu, đúng là mẹ nào con nấy nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng tài nào ưa nổi.

Được cái tính bà khôn khéo, chưa từng nặng lời trước mặt cô, khó chịu đến mấy cũng chỉ ném đá giấu tay.

Ví đụ như thấy con dâu nhà hàng xóm, bà bèn vờ như vô tình nói: Con trai nhà ấy cũng chẳng ra làm sao, may mà có cô vợ giỏi giang, cũng là giáo viên trung học dạy tiếng Anh, phụ huynh mời nó dạy thêm, toàn dùng xe đẹp đưa đón.

Hoặc là: Con gái nhà ai, nhà ai du học về nước, làm việc trong một ngân hàng ở Bắc Kinh, tiền lương một năm cả trăm nghìn tệ. Trước đây bố mẹ nó còn ngó nghiêng thằng út nhà ta, tiếc là thằng út đã có người yêu rồi.

Tệ nhất là: Dâu trưởng nhà ta tuy học hành không cao, nhưng được cái tính tình mạnh mẽ như đàn ông, tự mình kinh doanh, biết kiếm tiền.

Tô Mạt cũng không phải đồ ngốc, nhìn đồng lương một tháng hơn nghìn tệ của mình, trong lòng cô ngán ngẩm. Chỉ có điều tính cô nhẫn nhịn, không hề phản bác, cùng lắm là túm lấy Đồng Thụy An xả giận một hồi, rồi cũng thôi.

Cô và Đồ Nhiễm là chỗ bạn bè thân thiết lâu năm, khó tránh khỏi kể lể với bạn vài câu.

Đồ Nhiễm cười:

- Tô Mạt, thực ra con người cậu cũng cao ngạo, chỉ có điều bị hoàn cảnh trói buộc.

Nghe vậy Tô Mạt lắc đầu quầy quậy:

- Nếu mình như thế, thì đã chẳng thành thế này.

Đồ Nhiễm nói:

- Nếu không, thì sao cậu lại bận tâm đến trò khích tướng của mẹ chồng cậu? Cậu đây là lòng tham không đáy. Lại nói đến cái cô bác sĩ Lý đó, điều kiện của người ta có tốt đẹp đến mấy cũng đã ba mươi rồi, chưa biết chừng còn đang ngưỡng mộ cậu có chồng đẹp, con ngoan, cuộc đời viên mãn. Ai cũng có những bất mãn của riêng mình, với bản thân đã thế, với người khác càng như vậy. Nếu cậu ca khúc Dương xuân bạch tuyết[7">, người ta sợ cậu uyên thâm khó hiểu; nếu cậu bày trò cây nhà lá vườn, người ta lại nhạo cậu không mũ cao áo dài, đâu ai hiểu trái tim cậu còn cao quý hơn mũ cao áo dài. Cho nên, nêu cậu cứ mải chạy theo suy nghĩ của người khác, làm sao có thể yên ổn sống qua ngày?

[7"> Nhạc khúc cao cấp thời Chiến quốc, sau được ví với các tác phẩm nghệ thuật uyên thâm, không phổ biến rộng rãi.

Nghe vậy, Tô Mạt bất giác gật đầu:

- Ai ai cũng chỉ thích mũ cao áo dài, đâu ai hiểu trái tim cậu còn cao quý hơn mũ cao áo dài… tâm hồn văn thơ lai láng của cậu lại trào dâng rồi.

Đồ Nhiễm cười:

- Câu này chỉ phù hợp với cậu, không hợp với mình, cậu bản tính hiền lành, mình không bì được.

Hai người chụm đầu bàn bạc, đang say sưa thì bỗng nghe thấy một giọng nói sang sảng thình lình cất lên từ phía đối diện:

- Bác Trương, hôm nay sao cháu bác chưa uống thuốc nhỉ?

Hai cô gái ngẩng đầu lên. Trước mắt là một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, dáng vóc cao to, giọng nói sang sảng, nhìn biết ngày là một người mau mồm mau miệng, thẳng thắn, cởi mở.

Ông Trương lúng túng:

- Giáo sư Lục, tiền tôi dành dụm không đủ dùng, mới gọi điện hỏi vay bạn bè rồi, bây giờ còn chưa vào tài khoản.

Giáo sư Lục nói:

- Tình trạng bé không ổn lắm, cho nên không thể ngừng thuốc dù chỉ một ngày, chúng ta phải tạm thời khắc phục vấn đề hen suyễn mới có thể nghĩ tới chuyện lớn như tim mạch. Thuốc tôi kê cho bác đã là loại rẻ nhất rồi, chẳng phải bác mới chuyển tiền vào sao, sao nhanh hết thế?

Ông Trương nói:

- Hôm trước làm mấy loại kiểm tra, xét nghiệm, tiêu mất một ít, hôm qua y tá trưởng tới nói, hết tiền thì ngừng thuốc, hôm qua đã ngừng rồi. Cháu tôi cả đêm không ngủ, khó nhọc ho suốt đêm.

Không nhịn được, ông giáo sư già gắt um lên:

- Nói ngừng là ngừng, suốt ngày tiền tiền, thôi thế này, để tôi cho bác vay hai nghìn tệ trước, cứ mua thuốc cho thằng bé xong rồi tính.

Ông Trương mãi không nói được câu nào, cứ đưa tay lau nước mắt, gật đầu cảm ơn.

Tô Mạt nói nhỏ:

- Vị giáo sư này tốt quá, nghe nói là chuyên về các bệnh hô hấp của trẻ em.

Đồ Nhiễm gật đầu:

- Cho nên mới nói sự cao quý của trái tim còn ăn đứt mũ cao áo dài, hạng như mình chỉ rặt một lũ tục tằn, sặc hơi tiền tài dục vọng thôi.

Có rất nhiều chuyện trong cuộc sống, trước khi xảy ra đều có điềm báo trước, nhưng khi đó không nhận thức được, sau này nghĩ lại, mới tỉnh ngộ.

Hai ngày sau, buổi chiều Đồ Nhiễm vể nhà, người đông xe ít, đành phải gọi taxi.

Lần này cô gặp một bác tài khá hay chuyện, dọc đường cứ càu nhàu ca thán tình hình đường sá, công việc cực khổ, giá xăng tăng vọt, khách hàng không chịu hiểu, người nhà không thông cảm, con không chịu học, giáo viên trù úm.

Ngoài cửa xe là từng hàng người đứng đợi xe buýt, mệt mỏi, rệu rã, tiếng còi xe vang lên inh ỏi, mọi âm thanh ồn ã không ngừng xoáy vào tai, mỗi con người đang nôn nóng đều dần dần đánh mất sự kiên nhẫn của mình.

Đầu óc Đồ Nhiễm lúc này trống rỗng, có lẽ ngôi nhà phía trước sẽ mãi mãi là một nơi không ngừng khiến lòng cô mỏi mệt.

Khi về đến nơi, sẽ chỉ có những ô cửa tối đen và căn bếp lạnh lẽo đợi cô, không chút sinh khí.

Đột nhiên, mấy câu nói từ chiếc radio bỗng lọt vào tai cô.

Đầu tiên là “Bệnh viện trực thuộc Đại học Y Đồng Tế”, sau đó là “khoa Ngoại Tim mạch”, rồi “một bác sĩ chủ nhiệm họ Lục”…, những từ này xuất hiện trên kênh thời sự địa phương đã khiến cô khá ngạc nhiên rồi, nghe tiếp lại như bị giáng vào đầu một cú: “Tối ngày hôm qua, khi đang tản bộ trong bệnh viện, bị một chiếc xe phóng nhanh đâm phải, đột nhiên phát bệnh tim, không cứu chữa được đã qua đời.”

Cô bỗng cảm thấy tay chân bủn rủn, đầu ong ong, nhất thời không thể nhớ ra Lục Trình Vũ có bị bệnh tim không, lên chức chủ nhiệm từ bao giờ, tối qua anh đi trực hay ở nhà… Bị giáng một cú bất ngờ, trí nhớ của cô bỗng đặc quánh lại, sau cùng lại nghĩ, đây là tin thời sự hay là mục kể chuyện nhỉ.

Trong lúc mơ hồ, bác tài mỉa mai:

- Thời buổi này cũng thật là, đi vài bước ở cửa nhà mình cũng bị tai nạn, xúi quẩy thật, ông trời gọi đây mà…

©STENT

Đồ Nhiễm bỗng quay ngoắt sang nhìn khiến bác ta giật mình, sau đó cô lí nhí nói:

- Cháu, cháu muốn tới Đồng Tế.

Xuống xe, Đồ Nhiễm chạy một mạch, cơm tối còn chưa ăn đường huyết lại tụt, cả người bủn rủn, mặt trắng bệch, ánh mắt hoang mang vô định.

Trên đường không gặp ai quen, điện thoại vẫn không gọi được, càng chạy về phía trước chân cô càng rủn ra, cuối cùng chạy đến quầy của khoa Ngoại Tim mạch, thấy một cô y tá đang cúi đầu làm việc, cô bèn nơm nớp tiến lên hỏi:

- Chào cô, xin hỏi hôm nay bác sĩ Lục Trình Vũ trực phải không ạ?

Cô y tá ngẩng lên nhìn:

- Đến tiếp thị thuốc hả? Đừng mất công, bác sĩ Lục không quan tâm đến mấy chuyện này đâu.

Đồ Nhiễm ngẩn ra, đang định lên tiếng thì nghe thấy bên cạnh có người cười:

- Tiểu Hồ, em nhầm rồi.

Người nói là một vị bác sĩ trẻ, lần trước đi kiểm tra phòng bệnh cùng Lục Trình Vũ, từng gặp Đồ Nhiễm.

Chàng thanh niên đó trông có vẻ mệt mỏi, bận rộn, xem báo cáo trong tay vừa bảo cô:

- Hay là chị lên sân thượng xem, có lẽ anh ấy đang nghỉ trên đó, hôm nay bận quá, cả ngày bây giờ mới nghỉ được một lúc…

Cô vội vàng cảm ơn, coi như thở phào nhẹ nhõm, trên hành lang, cô dựa vào tường nghỉ một lúc, chợt cảm thấy mình đúng là sơ suất: Thứ nhất, theo tuổi của anh hiện giờ, cùng lắm chỉ là một bác sĩ phó chủ nhiệm, không thể nào lên tới cấp chủ nhiệm được. Thứ hai, trước giờ anh khỏe như vâm, sao có thể mắc bệnh tim mạch được. Thứ ba…

Sân thượng nằm phía cuối, bên trái hành lang, đối diện là cầu thang bộ và thang máy, ở giữa là một ô cửa sổ lớn. Lúc trước cô căng thẳng quá nên không để ý, giờ mới từ từ bước tới đó, hơi thò đầu ra ngoài, liền nhìn thấy anh.

Anh đang lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế băng, tay cầm một chai nước khoáng nhưng không uống, chỉ đăm chiêu nhìn về phía xa trong ráng chiều nhập nhoạng, không biết đang nghĩ gì.

Cô do dự một lúc, quay người đi về phía bên phải, đưa tay ấn nút thang máy.

Cánh cửa thang máy khép chặt phản chiếu bóng dáng mỏng manh của cô, mệt mỏi, bơ phờ, uể oải, rệu rã, mái tóc dài buộc sau gáy đã hơi tuột ra, vài sợi tóc lòa xòa bên má, bộ váy trên người nhăn nhúm, tay còn xách một cái túi mua hàng to tướng của siêu thị Metro.

Cô bất giác làm mặt hề với bóng người trong gương, nhớ lại lúc trước làm trình dược viên, cô trang điểm kỹ hơn bây giờ nhiều, cũng sẽ không xách túi mua hàng của siêu thị chạy lăng xăng khắp phố.

Cái túi cũng đã cũ, lần đầu tiên đi Metro cô mua mất một tệ, vừa chắc chắn lại bền, cô quen gập túi ni lông thành những hình tam giác be bé nhét vào trong góc túi da, phòng khi dùng đến.

Cái túi rất to, cứ chúc xuống đất, khiến trông cô càng thêm hài hước. May mà đồ bên trong không nhiều, bánh mì nguyên cám[8">, một hộp bơ nhỏ, hai lát pho mát, xúc xích salami, và thêm một túi kẹo gôm gấu.

[8"> Là loại bánh mì làm bằng bột mì nguyên cám, có nhiều chất xơ và tiêu hóa lâu hơn loại bánh mì thông thường.

Ngoài kẹo gôm, những thứ còn lại đều là do Lục Trình Vũ bảo cô mua.

Anh không cầu kỳ trong ăn uống, chỉ có một chút yêu cầu đối với bữa sáng. Trước đây ăn bữa sáng kiểu Tàu, anh luôn cảm thấy không đủ năng lượng, công việc bận rộn, hao tốn thể năng, chưa tới trưa đã đói. Sau đó ra nước ngoài một thời gian, cảm thấy bánh mì nguyên cám phết bơ kẹp thêm vài lát pho mát, xúc xích khá hiệu quả, chuẩn bị cũng không mất thời gian, sức lực, nên dần duy trì thói quen đó tới tận bây giờ.

Một lát sau, cậu bác sĩ chỉ đường lúc trước bê một hộp cơm chạy tới, thấy Đồ Nhiễm đang đợi thang máy bèn hỏi:

- Chị đã tìm thấy anh Lục chưa ạ?

Đồ Nhiễm mỉm cười với cậu ta, rồi cô nhìn thấy Lục Trình Vũ đi từ ngoài vào, hỏi cậu bác sĩ trẻ:

- Báo cáo làm xong chưa?

Cậu bác sĩ trẻ đáp:

- Xong rồi ạ, em để ở trên bàn anh.

Anh khẽ gật đầu, lúc này m
<<1 ... 2122232425 ... 68>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1158/13923