Insane
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 1

Lượt xem :
ông tốt rồi! Giai chợt lo lắng, đưa tay ấn nút giữ thang máy đợi Tiểu Tây…

Quốc đang làm việc ở công ty. Tiễn bố về xong, Quốc quay lại công ty làm việc tiếp, mấy hôm nay công việc chất đống lên, không thể trì hoãn được nữa, vì thế đành tạm gác chuyện của vợ sang một bên, đợi tối tan sở về nhà nói tiếp. Trong phòng có mấy chục người, từng ấy chiếc máy tính, cũng từng ấy bàn phím đang lách cách gõ. Rầm! Cánh cửa mở bung ra với một lực rất mạnh, đập vào bàn vi tính phía sau đó rồi bật trở lại. Cả phòng ngước nhìn đầy ngạc nhiên, ngừng tay gõ, những tiếng lách cách cũng chợt im bặt, trong phòng bỗng chìm trong im ắng khác thường.

Đứng ngay trước cửa là một thanh niên sáng sủa mặc quần bò áo Jacket. Thanh niên sáng sủa là để chỉ ngoại hình chứ không để chỉ tâm trạng. Bởi lúc này, trên khuôn mặt người thanh niên ấy không chỉ có những nét sáng sủa mà còn u ám cả một bầu trời mây. Sau mấy phút kinh ngạc, mọi người bắt đầu lo lắng và tò mò: Ắt có chuyện gì đó sắp xảy ra! Ngày ngày quẹt thẻ vào làm, bắt đầu làm việc là gõ bàn phím, trưa đến ăn cơm rồi nghỉ trưa khoảng nửa tiếng, cuộc sống cứ thế đều đều diễn ra thì liệu có chuyện gì xảy ra nhỉ? Mà gây chuyện với ai vậy? Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người thanh niên ấy, rồi lại ngoái cổ nhìn khắp phòng một lượt để xem ai là người gây chuyện với anh ta. Thậm chí đến những kẻ ngày thường ngày hay “gây sự” nhất cũng đang ngoái cổ nhìn khắp phòng một cách thành thật. Không phải mọi người không nhìn thấy tổ trưởng của họ đột nhiên đứng phắt dậy trong phòng làm việc riêng nhưng thực lòng không ai nghĩ kẻ “gây chuyện” lại là tổ trưởng - một người thật thà chất phác luôn tuân thủ mọi nội quy ở đây, thực không một ai nghĩ đến Quốc cho tới khi tổ trưởng của họ gọi tên cậu thanh niên ấy: “Hàng!”. Một tiếng gọi chứa đầy ngạc nhiên trong cái dự liệu.
“Anh ra đây một chút.” Người thanh niên ra lệnh bằng giọng nói có vẻ không được bình tĩnh lắm.

“Có chuyện gì vậy?” Tổ trưởng hỏi. Nhưng ai ai cũng nhận thấy rằng đó là một câu hỏi mà nguyên nhân thì đã được biết rõ.

“Em gọi anh ra thì anh cứ ra đây!” Người thanh niên bỗng chốc cao giọng quát như không thể nhịn hơn nữa.

Những đôi mắt tò mò kinh ngạc càng mở to hơn quan sát. Lúc đó, tổ trưởng không những không ra mà còn lạnh lùng ngồi xuống. “Xin lỗi, anh đang bận không có thời gian.” Nói xong, Quốc lại tiếp tục gõ bàn phím lách cách. Ngay sau đó, chẳng để mọi người kịp định thần xem chuyện gì xảy ra, người thanh niên ấy đã tiến nhanh tới trước bàn làm việc của tổ trưởng Quốc và túm lấy cổ áo Quốc. Cả phòng chợt xôn xao những tiếng “ơ”, “ui”. Nhân viên bảo vệ cũng vội vàng chạy vào đúng lúc Hàng túm cổ áo Quốc lôi ra khỏi phòng, họ định tiến tới trợ giúp nhưng Quốc ra hiệu không cần. “Không cần, đây là việc riêng của hai chúng tôi, các anh không cần can thiệp!” Rồi không quên quay lại dặn dò nhân viên: “Mọi người tiếp tục làm việc đi, dự án này nhất định phải…”, chẳng kịp nói hết lời Quốc đã bị túm lôi đi. Hai bên cứ giằng co nhau đi khỏi, để lại sau lưng những thắc mắc xôn xao…

Tiểu Tây và Giai cùng bắt xe tới công ty Quốc. Thực ra Giai vì lòng nhân đạo mới đi cùng Tây. Suốt chặng đường, Tây liên tục gọi điện cho Hàng nhưng không ai trả lời máy. Đến công ty hai người mới biết anh em Quốc đã lôi nhau ra bãi đỗ xe sau công ty.

Khung cửa sổ trong phòng làm việc nhìn thẳng ra bãi đỗ xe đó, và đương nhiên tất cả đang túm tụm ở đó tranh nhau nhìn: người thanh niên đó đang đánh cấp trên của họ, từng bước dồn Quốc, nhưng Quốc không hề phản kháng khiến đám nhân viên có phần thất vọng. Một trận đấu hay lẽ ra hai bên phải cùng ra đòn, ai thắng cuộc chính là kẻ mạnh. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại thế này, làm cho mọi người không những thấy bất công mà còn có phần coi thường, tổ trưởng hôm nay làm sao vậy? Bình thường xem ra cũng thuộc bậc nam tử hán lắm mà, sao những lúc như thế này lại xử sự vậy nhỉ? Hay có cái đuôi cáo nào bị người ta nắm rồi? Mà nó là gì vậy nhỉ? Hay nợ người ta tiền? Hay lừa con gái nhà người ta? Tiếng bàn tán lại râm ran khắp nơi. Tiểu Tây chẳng để ý tới mình nữa liền chen vào đám đông để nhìn, hướng ra phía ngoài hét lớn: ”Hàng!” Nhưng tiếng hét ấy đã bị tan biến trong tiếng xì xèo và bởi khoảng cách quá xa. Nghĩ một lát, Tây quyết định chạy ra khỏi phòng, hai tay vẫn ôm bụng lật đật bước. Giai thấy tình hình không tốt, gọi với theo Tây chẳng được, bèn chạy theo. Hai người lại từ trên tầng chạy xuống, chạy ra bên ngoài, mãi mới tới được bãi đỗ xe, quả thực Tây không thể chạy tiếp được nữa nên đứng khựng lại, rồi bỗng quỵ xuống. Giai hoảng hốt hỏi bạn có sao không, còn Tây chỉ ra hiệu bạn chạy lại khuyên Hàng đừng đánh nữa, tất nhiên là vì thương Quốc bị đau. Giai miệng thì ừ mà chân thì không đi nổi, trong lòng ngưỡng mộ Tiểu Hàng vô cùng. Anh chàng này có chút đáng ghét nhưng xem ra rất thương chị, lại biết đánh đấm nữa chứ, giá mà Giai có cậu em trai như vậy thì tốt quá. Lúc cần thiết có thể ra mặt một đấm hai đá trả thù cho chị… Đột nhiên, Giai hét lên khiến Tây phải ngẩng đầu nhìn. Hàng bị Quốc hất ra xa! Chớp mắt Hàng lại bật dậy đánh nhau tiếp, Tây cố gắng chạy đến bên em trai “Hàng! Thôi đi! Ngã có sao không? Anh ý không đánh là vì không muốn đánh nhau với em, chứ nếu đánh thật em có đánh nổi anh ý không? Anh Quốc sinh ra và lớn lên như thế nào em quên rồi sao? Sáu tuổi đã phải ra đồng làm ruộng, có ai thế đâu, mà kể cả có sức khoẻ đi nữa, anh Quốc cũng từng tập luyện Taekwondo đó!”

Quốc lạnh lùng nhìn hai chị em rồi quay lưng đi thẳng. Tây đỡ em dậy cùng đi ra ngoài, nhưng chẳng được mấy bước thì quỵ xuống, Hàng và Giai đồng thanh hét lên: “Chị!” “Tây à!”. Nghe vậy, Quốc giật mình quay lại rất nhanh đẩy Hàng và Giai sang hai bên, bế vợ lên vội bước ra ngoài…

Chủ nhiệm khoa ngoại, bác sỹ Lã phải mời đồng nghiệp là chủ nhiệm khoa sản tới khám cho con gái. Kết quả là, có dấu hiệu doạ xảy thai. Chủ nhiệm khoa sản vừa kê đơn thuốc vừa nói rằng: đối với bệnh nhân có dấu hiệu doạ xảy thai thì thuốc chỉ là một phần, cái chính là phải nghỉ ngơi, phải nằm bất động trên giường. Nằm bất động ít nhất là nửa tháng, thậm chí là đến khi sinh con. Cũng vì bệnh nhân là con gái chủ nhiệm Lã nên bác sỹ cũng nhẫn nại kể tiếp các ví dụ: có sản phụ mắc chứng xảy thai tái phát, sẽ phải nằm yên dưỡng thai trên giường cho đến khi sinh, nằm suốt chín tháng, thậm chí sắp sinh nếu không cẩn thận hắt xì một cái cũng dẫn đến xảy thai. Nhìn vết sưng trên má con gái, mẹ Tây cũng đoán được đa phần sự việc, vì thế bà chẳng thèm nhìn Quốc một cái, từ phòng phụ sản đi ra liền bảo Hàng đưa chị về nhà.

Tây quyết định ly hôn với Quốc, song cũng quyết định giữ lại đứa con. Lý do Tây đưa ra là, không trông mong gì ở chồng thì đành dựa vào con vậy. Nhưng nguyên nhân thực sự của nó thì Tây không dám thừa nhận: đó là nếu Tây lại sảy thai lần này, nhiều khả năng Tây sẽ mắc chứng sảy thai tái phát, thậm chí là không thể sinh con nữa. Như vậy có thể nói, đây là cơ hội mang thai cuối cùng của Tây. Không chồng, cũng chẳng có con, đối với một người phụ nữ mà nói cuộc đời coi như chẳng có ý nghĩa gì. Tây về nhà mẹ dưỡng thai, hàng ngày cũng chẳng đi làm. Bác sỹ kê đơn với chế độ nghỉ ngơi hai tuần, hai tuần sau khám lại vẫn chưa được sẽ phải nghỉ tiếp.

Tối đến, cả nhà bốn người cùng ăn cơm. Thức ăn được bố mua về từ nhà ăn. Rau vừa mặn vừa to, Tiểu Tây nói với bố rằng bà bầu không nên ăn mặn, mẹ nghe thế bỗng dừng tay đũa nhìn chồng chẳng biết nói sao. “Thức ăn ở căng tin đúng là càng ngày càng tệ” rồi chuyển một đĩa khác tới trước mặt con gái “Món trứng xào cà chua này cũng được lắm”. Vờ như chẳng có chuyện gì, nhưng thực ra cơn giận trong lòng mẹ đã sục sôi.

Kể từ khi chồng về hưu, mẹ Tây tổng kết rất nhiều “hội chứng chồng nghỉ hưu”. Hội chứng bày vó từ Nhật Bản truyền sang. Ở Nhật Bản, chủ yếu là đàn ông đi làm, đàn bà ở nhà nội trợ, hia bên không gặp nhau mấy cũng chẳng để ý đến nhau nên không vấn đề gì. Nhưng khi đàn ông đã về hưu, hàng ngày ở nhà với vợ, phị nữ cũng dần nhận ra bản chất của đàn ông, lúc này nếu đàn ông vẫn không chịu làm việc nhà sẽ khiến phụ nữ cảm thấy bực mình. Dần dần tạo thành cái gọi là “Hội chứng chồng nghỉ hưu”.

Gia đình Tây xưa nay đều ăn ở căng tin là chính, năm này qua năm khác cũng đã mười năm như vậy. Mẹ Tây là người thích cuộc sống sạch sẽ mà ăn uống là thứ đầu tiên cần sạch sẽ. Mẹ nấu rất ngon, nhưng không nấu được chỉ vì không có thời gian, thời gian của bác sỹ là phụ thuộc vào bệnh nhân mà. Trước đây, bố Tây cũng rất bận, vừa phải dạy học, vừa phải hướng dẫn sinh viên làm luận văn, lại còn tham gia các hoạt động xã hội nữa, có thể nói, ông cũng không có thời gian. Thế là cả hai cùng ăn cơm ở căng tin. Sau khi kết hôn, à không, phải nói là từ trước khi kết hôn đã như thế rồi, toàn ăn cơm căng tin, đến nay vẫn vậy. Vốn tưởng chồng nghỉ hưu rồi, công việc cũng bớt đi có thể về nấu cơm, nhưng bố Tây bảo ông không thích nấu nướng. Lý do hả? Tuy rằng vẫn nói nam nữ bình đẳng nhưng thực tế đến bao giờ mới thực sự bình đẳng đây? Thử nghĩ xem, nếu như phụ nữ mà nghỉ hưu trước, công việc của người nam vừa bận rộn, vừa nặng nề xem, chuyện gì sẽ xảy ra?

ương nhiên, phụ nữ phải lo chăm sóc chồng con, há miệng là mắc quai. Còn nam giới thì không vậy, không những không chăm lo cho vợ, mà ngược lại, phụ nữ vẫn phải chăm lo tới tâm lý tình cảm cũng như lòng tự tôn của đàn ông. Cả ngày mẹ bận rộn, hết giờ làm mệt mỏi chẳng muốn lê bước, về đến nhà, trên bàn lại toàn thức ăn mua sẵn ở căng tin về hâm lại. Rau cải xào với khoai tây, ăn mãi một vị. Bây giờ con gái đang có dấu hiệu doạ xảy thai, bà đón về nhà dưỡng thai, mà lý do quan trọng nhất là vì hiện giờ ở nhà có bố đã được nghỉ hưu, thế mà ông vẫn không nấu nướng gì, bắt con gái đang mang thai phải ăn đồ mua sẵn!... Cơn giận đã lên tới đỉnh đầu, gắp miếng rau xào vào miệng, bà chẳng buồn tức giận. Tức giận rất lãng phí sức lực và hao tổn tinh thần, mà cả thể lực và tinh thần lúc này bà cũng chẳng có, hôm nay bà vừa phải thực hiện một ca phẫu thuật dài. Tiểu Tây không dám nhìn mẹ, ăn một miếng khoai tây xào bắp cải vẫn lẩm bẩm chê không ngon. Lúc này, mẹ Tây dường như không nhịn nổi cơn giận nữa, đập đũa xuống bàn cạch một tiếng, đẩy bát cơm ra nói: “Chê không ngon thì về nhà cô mà ăn.” Rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng đọc sách.

Tiểu Tây thè lưỡi ra nói với bố: “Con xin lỗi, đều tại con, nhưng thức ăn đúng là không ngon!” Cầm tay bố, Tây khẽ đưa lên phe phẩy trước miệng thỏ thẻ nói: “Mình thuê giúp việc bố nhé!”

Bố lắc đầu: “Bố phải viết sách, trong nhà cứ có người đi đi lại lại làm sao bố viết được.

Thực ra, giúp việc không phải là vấn đề, là mẹ con ý, đầu óc không thoải mái.”

Mẹ Tây nghe tiếng, nói vọng từ trong phòng ra: “Tôi đầu óc không thoải mái, nếu là ông, ông có thoải mái không?... Thực ra mua thức ăn hay nấu thức ăn đối với tôi chẳng có gì quan trọng, mấy chục năm qua vẫn thế, nhưng hiện nay Tiểu Tây đang có thai. Con có thai cần được tẩm bổ. Nó lại bị chứng doạ sảy thai, không được cử động. Ông đang ở nhà rỗi việc, sao không nấu cơm cho con chứ?”

“Nhưng nấu gì? Nấu như thế nào chứ?”

“Không biết thì có thể xem sách, ở nhà có mấy món đâu! Nấu cơm cũng chẳng phải việc gì đòi hỏi kỹ thuật cao.”
<<1 ... 8910
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1524/3656