Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần 5
| Lượt xem : |
đành cười cười với tôi, quay người lên xe mình.
Tôi đứng sau xe, không nhúc nhích, thầm nghĩ trong lòng, như vậy cũng tốt, đừng để anh ấy nhìn thấy, gặp mặt chẳng qua càng thêm lúng túng.
Trong phút chốc, xe Land Rover khởi động, đèn hậu lóe sáng, hơi nóng trong ống khói trực tiếp hướng vào mu bàn chân tôi, lập tức, một tiếng “ầm”, xe lao về phía trước, anh sắp đi rồi, tôi thầm tạm biệt trong lòng.
Nhưng xe đi về phía trước chưa tới 5m, thì phanh khựng lại.
Trong giây lát lòng tôi chợt căng thẳng, có lẽ tôi bị anh ấy phát hiện ra rồi, nếu anh ấy xuống xe đi về phía tôi, tôi nên quay người bỏ đi hay duy trì nụ cười? Tôi nhất thời không nghĩ ra cách nào.
Nhưng xe chỉ im lặng dừng lại, không có người xuống xe, không có người bước tới, đèn phanh xe trong ánh chiều chạng vạng tối sáng lên trong mắt tôi. Đuôi xe cao to đen đen đó giống như bóng dáng cao to của anh quay lưng về phía tôi.
Tôi xách túi thức ăn, ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ, lúng túng không biết làm thế nào.
Lại qua một lúc, xe lại khởi động, gào rít ra khỏi bãi đỗ xe, đi ra đường lớn, đè lên vạch vàng, quay đầu bay nhanh về hướng nam. Xe anh Phó đi sát phía sau.
Mắt dõi theo xe anh dần biến mất trong dòng xe, lòng tôi vô cùng phiền muộn. Anh thấy tôi rồi ư? Hay không nhìn thấy? Do dự nhiều lần muốn gặp hay ngẫu nhiên dừng xe, có lẽ nhận được điện thoại quan trọng?…… Tôi thầm đoán nhưng lại cảm thấy không cam lòng.
Bàng hoàng rất lâu, cho tới khi trời đã tối hẳn, tôi mới chậm bước về nhà.
Quả nhiên, Trâu Nguyệt gọi điện về nhà nói buổi tối có cuộc họp gấp của tổng công ty, không thể về nhà ăn cơm. Xem ra sự việc nghiêm trọng rồi, tôi bất giác nảy sinh sự lo lắng cho Lâm Khải Chính.
Ngồi trên ghế sô fa vô vị xem ti vi, đột nhiên có tiếng xe dưới lầu, sau đó là tiếng “tách”, điều khiển đóng cửa xe. Tôi thò đầu ra nhìn, Tả Huy trở về.
Cuối cùng không chịu được, tôi bước xuống, gõ cửa nhà anh ta.
Cửa mở, anh ta nhìn thấy tôi, có chút kinh ngạc, vội vàng né người, nói: “Mời vào.”
Ngoài lần trước tôi vào gọi anh ta một lần khi anh ta say, tôi chưa bao giờ bước vào nhà anh ta . Hôm nay là lần đầu tiên chính thức đứng trong nhà, nhìn xung quanh, bày biện vẫn sơ sài vắng vẻ như cũ, chẳng qua là nơi ở của tạm thời của người đàn ông độc thân.
“Tìm anh có việc à? Ngồi đi.” Anh ta đứng phía sau tôi hỏi.
Tôi quay người: “Không ngồi đâu, tôi chỉ muốn hỏi một chút, chuyện Tiểu Nguyệt còn có hy vọng không?”
“À, qua Quốc Khánh sẽ thảo luận trên cuộc họp đảng ủy của cục, tuy kết quả thi phỏng vấn không thể coi là lý tưởng nhưng lại có lợi thế về tuổi trẻ, ngoại hình lại tốt, chắc không có vấn đề gì lớn, anh đã nhờ đồng nghiệp bên phòng nhân sự rồi.”
“Nếu cần dùng tiền hoặc tặng lễ vật, anh chỉ cần nói một tiếng, không thể cứ để anh bỏ ra.”
“Không cần những thứ đó, mọi người đều là đồng nghiệp, trong công việc có thể giúp đỡ đều sẽ giúp mà.”
Tôi gật đầu, hào hứng nói: “Nghe Trâu Nguyệt nói anh bây giờ thăng quan tiến chức rồi, vẫn chưa chúc mừng anh.”
Anh ta cười cười: “Anh thì coi gì là quan? Vẫn là nhân viên thôi”.
Vẫn luôn có chút không cách nào đối mặt với anh ta, hai người không nói năng gì, anh ta lại mời: “Ngồi đi, ngồi đi, hiếm khi em tới được một lần.”
Thật bối rối, bản thân tới nhà chồng cũ, nói những lời chẳng quan trọng gì, tôi bắt đầu hối hận. Thế là nặn ra nụ cười nói: “Không ngồi nữa, tôi lên đây.”
Anh ta đột nhiên lên tiếng: “Em muốn hỏi việc của Trí Lâm à?”
Mặt tôi “xoẹt” cái đỏ lên, bị người nhìn thấu tâm tư, hận không thể chạy trốn vào đồng hoang.
Tả Huy biểu hiện lại như không có chuyện gì: “Bọn anh chú ý Trí Lâm từ lâu rồi, trước đây cũng từng điều tra họ, nhưng không điều tra ra. Có điều lần này bọn họ khá bị động, chứng cứ trong tay bọn anh rất chắc chắn, vì vậy hôm nay trong cục, bọn anh tìm Lâm Khải Chính nói chuyện, rất nhiều chỗ anh ta cũng không nói rõ ràng, bước đầu coi như vậy, mấy năm nay công ty bọn họ trốn thuế đại khoái khoảng hơn 10 triệu.”
“Vậy sẽ thế nào?” Nghe thấy số tiền lớn thế, tôi không nén nổi lo lắng.
“Phải xem lãnh đạo quyết định thế nào, việc này nói lớn thì là lớn, nói nhỏ thì là nhỏ.” Anh ta đáp.
Tôi đương nhiên hiểu, trốn thuế nhiều như vậy, hình phạt cho người phụ trách chính dư xài.
“Có phải muốn nhờ anh?” Anh ta hỏi tiếp.
Tôi nhìn anh ta, biểu hiện anh ta bình tĩnh như vậy lại khiến tôi có chút tức giận, giống như chỉ có anh ta là người thông minh hiểu rõ tất cả, còn chúng tôi chỉ là lũ ngốc. Thế là tôi tiếp lời hỏi ngược lại: “Nhờ anh có tác dụng không?”
“Có lẽ anh có thể nghĩ cách.” Anh ta lại trả lời một cách nghiêm túc, dường như không nghe ra ý tại ngôn ngoại của tôi.
“Tự anh xem làm thế nào đi!” Tôi vứt lại một câu, bước lên lầu.
Ngày hôm sau, chủ nhiệm Trịnh vừa đi làm đã túm lấy tôi, gọi to khổ não: “Tiểu Trâu, hôm qua tôi ở Trí Lâm tới tận 10 giờ tối, lần này bọn họ rắc rối to rồi.”
“Là việc thuế à?” Tôi hỏi
“Cô biết ư!” Chủ nhiệm Trịnh rất kinh ngạc: “Lâm Khải Chính từng trưng cầu ý kiến cô rồi?”
“Có chủ nhiệm Trịnh đích thân ra tay, sao anh ta có thể tới trưng cầu ý kiến tôi?”
“Bọn họ làm sổ ngoài* (sổ đối phó với cục thuế) , báo cáo giả giá thành và thu nhập, toàn bộ đều bị cục thuế nắm được, hôm qua hỏi tôi có cách nào, trong chốc lát tôi nào nghĩ ra chiêu nào hay chứ!”
”Ông cho rằng sẽ như thế nào?” Tôi vờ vô tình hỏi.
“Hai năm trước tôi từng làm qua vụ án biện hộ hình sự, tình hình cũng gần như vậy, bổ sung nộp thuế không nói, phạt 10 triệu, tổng giám đốc công ty đó cuối cùng còn bị phạt 20 năm tù.” Chủ nhiệm Trịnh thần sắc nặng nề nghĩ lại.
Tôi nghe mà toát mồ hôi lạnh, vội hỏi: “Điều này ông nói với Lâm tổng rồi à?”
“Đương nhiên, phải tính toán tốt trong trường hợp xuất nhất.”
“Vậy anh ta nói thế nào?”
“Anh ta không nói gì, còn có thể nói gì? Chỉ có thể nhanh chóng nghĩ cách thôi! Anh ta định tới cục thuế Bắc Kinh bên đó vận động chút, làm chút việc.” Nói xong, chủ nhiệm Trịnh vội vã rời văn phòng.
Tôi im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ, máy đào đất khoét một lỗ to bên đường, cát bụi mịt mù cuốn bay, người đi đường cực kì thảm hại, bịt mặt mà đi. Bây giờ anh cũng có chút thảm hại chứ? Có lẽ lại là nhíu mày ngồi nơi đó, lo nghĩ gập, mở điện thoại. Lúc này, chắc không có sức mà suy nghĩ chuyện chúng tôi, hoặc sau khi sóng gió cuối cùng lặng đi, anh cũng sẽ quên tôi một cách tự nhiên thôi.
Lại là một đêm vô cùng buồn chán, ti vi thực chẳng có hứng thú gì, Trâu Nguyệt ngồi trước vi tính, thờ ơ với tôi, tôi đi về phòng, lật ra sách luật nặng nhất, bắt đầu đọc.
Ngôn ngữ pháp luật khó hiểu, thường khiến người ta phân tâm, rất lâu rất lâu sau, vẫn dừng ở phần lời tựa.
Đột nhiên di động trên bàn điên cuồng reo, tôi nhìn, lại là Lâm Khải Chính.
Tôi do dự một lúc, nhận máy.
Giọng nói của anh vọng ra từ ống nghe, cứng rắn lạ thường: “Trâu Vũ, em xuống cho anh!”
Tôi sững lại, hỏi: “Anh ở đâu?”
”Dưới lầu nhà em,” Anh đáp, sau đó tôi nghe thấy tiếng còi xe dồn dập vọng từ ngoài cửa sổ, nhìn ra quả thật có một chiếc xe Jeep vừa đen vừa to đang đỗ ở dưới.
“Có việc gì thế?” Tôi hỏi.
“Em xuống đây, nếu không anh lên!” Ngữ điệu anh cứng nhắc, khiến tôi có phần cảm thấy kì lạ.
“Anh đợi chút.” Tôi cúp máy, đi ra cửa. Trộm mắt liếc Trâu Nguyệt sát vách, còn may, nó đang đeo tai nghe nhìn màn hình, chắc không nghe thấy tiếng còi kỳ lạ.
Hành lang tối om, đèn đường hỏng lúc nào rồi, tôi dò dẫm đi xuống, là anh Phó lên trước đón.
“Luật sư Trâu, Lâm tổng hôm nay uống nhiều rồi, cô đừng cãi nhau với anh ấy.” Anh Phó nói.
Cãi nhau với anh ấy, cãi cái gì? Tôi rất hoài nghi. Đột nhiên thấy Lâm Khải Chính bước xuống xe, đập mạnh cửa, xông tới trước mặt chúng tôi.
“Phó Cường, anh lên xe cho tôi!” Anh chỉ anh Phó, anh Phó nghe lời lui trở lại lên xe mình.
Toàn thân anh đầy mùi rượu, đứng trước mặt tôi, dường như lâu lắm rồi không gặp, như hôm nay vừa vô tình gặp, tôi bất giác tràn ngập niềm hân hoan trong lòng, dịu giọng hỏi: “Việc gì mà gấp thế?”
“Em dựa vào cái gì mà quản việc của anh?” Anh mở đầu liền hỏi, lời nói thô lỗ.
Tôi nhất thời không hiểu: “Anh nói gì? Quản việc của anh?”
“Có phải em chạy đi tìm Tả Huy, nhờ thuộc hạ anh ta nể tình?”
Hóa ra là việc đó, tôi vội vàng giải thích: “Chỉ là hôm qua vô tình nhắc tới chuyện này với anh ta, anh ta…”
Lời chưa nói xong, Lâm Khải Chính thô bạo cắt ngang: “Khi nào tới lượt em đi nói hộ anh? Việc này, nếu Lâm Khải Chính anh không xử lý được, ngồi tù, cũng không cần em đi nhờ anh ta giúp, anh ta chẳng qua chỉ là nhân viên quèn, ở đâu có chỗ cho anh ta lên tiếng?”
Thái độ của anh tồi tệ, tôi vốn có chút không vui, nhưng nghe hai chữ “ngồi tù” anh nói ra, lại cảm thấy lòng mềm đi, lại nảy sinh yêu thương.
“Không đến nỗi gay go vậy chứ?” Tôi vội hỏi một cách quan tâm.
“Việc này rõ ràng có người muốn nhằm vào anh, nhưng, đây là việc của Lâm Khải Chính, liên quan gì tới em? Cần phiền em đi nghe ngóng à?” Anh vẫn bức tôi như thế, dường như muốn chọc giận tôi.
“Nếu việc em không nên nghe ngóng, sau này em sẽ chú ý.” Tôi biết anh đang say rượu, không so đo với anh, thái độ nhường nhịn
“Đương nhiên không nên! Chẳng phải em một lòng một dạ muốn phân rạch giới hạn với anh à? Điện thoại cũng không nghe, đến gặp mặt cũng không muốn, hôm qua em thà trốn sau xe anh cũng không muốn để anh nhìn thấy, em không sợ anh nhất thời không lưu ý di chuyển xe đè chết em à?”
“Gặp mặt thì lại thế nào đây, hai người đều rất bối rối.” Tôi đáp.
“Đúng thế, vì vậy phải đi xa anh thật xa vào, đúng không? Có lẽ em sớm đã nghe được tin tức gì rồi, biết anh gặp khó khăn vì vậy mới trốn càng xa càng tốt, đúng không?”
Thấy mặt anh đỏ rực, hai lông mày nhíu chặt, khác xa với dáng vẻ bình tĩnh ung dung, lần đầu thấy anh tức giận như vậy, gay gắt như vậy, cứ như tôi là kẻ thù của anh. —- Có lẽ không thể yêu, vì vậy sẽ hận nhỉ. Tôi nghĩ mà đau lòng, không hồi đáp sự khiêu khích vô lý của anh.
Anh vẫn nói: “Em giới thiệu thế nào với chồng cũ của em về mối quan hệ giữa chúng ta? Nói là bạn em? Hay là tình nhân của em? Hay nói, là tình nhân cũ bị Trâu Vũ em đá rồi? Em có thể khoe khoang trước mặt anh ta, đúng không? Đến Lâm Khải Chính cũng bị em đùa tới nỗi xoay vòng vòng, em và anh ta ngang bằng rồi, đúng không?…”
“Khải Chính, đừng nói vậy!” Tôi không nén được ngăn cản anh. “Anh uống nhiều rồi, về nghỉ ngơi sớm đi!”
“Hàng ngày anh đều uống rất nhiều, em biết từ lâu rồi, anh cũng không phải người tốt, em biết từ lâu rồi, anh sắp kết hôn, em biết từ lâu rồi, anh muốn em làm người tình của anh, em cũng biết từ lâu rồi, anh chưa bao giờ giấu em, cái gì em cũng đều biết, nhưng, trước đây vì sao em bắt đầu một cách dễ dàng đến thế, bây giờ lại nói kết thúc một cách dễ dàng như vậy chứ? Khi ở Tam Á, thực ra anh đã từ bỏ rồi, là tự em tìm đến, là tự em quyết định, khi đó, em có nghĩ tới tự tôn của em không? Em có nghĩ tới lòng tham của em không?” Anh đến gần tôi, oán hận nói ra những lời này.
Tôi nghe xong cảm thấy chấn động, tôi luôn cho rằng sự rời đi của tôi nhiều nhất cũng chỉ khiến anh đau lòng, nhưng tôi không ngờ, lại có thể là oán hận.
“Xin lỗi, em tưởng em có thể làm được, nhưng em làm không nổi, xin lỗi……” Tôi lẩm bẩm nói, khoang mắt đỏ hoe.
“Làm không nổi thì căn bản đừng
QUAY LẠITôi đứng sau xe, không nhúc nhích, thầm nghĩ trong lòng, như vậy cũng tốt, đừng để anh ấy nhìn thấy, gặp mặt chẳng qua càng thêm lúng túng.
Trong phút chốc, xe Land Rover khởi động, đèn hậu lóe sáng, hơi nóng trong ống khói trực tiếp hướng vào mu bàn chân tôi, lập tức, một tiếng “ầm”, xe lao về phía trước, anh sắp đi rồi, tôi thầm tạm biệt trong lòng.
Nhưng xe đi về phía trước chưa tới 5m, thì phanh khựng lại.
Trong giây lát lòng tôi chợt căng thẳng, có lẽ tôi bị anh ấy phát hiện ra rồi, nếu anh ấy xuống xe đi về phía tôi, tôi nên quay người bỏ đi hay duy trì nụ cười? Tôi nhất thời không nghĩ ra cách nào.
Nhưng xe chỉ im lặng dừng lại, không có người xuống xe, không có người bước tới, đèn phanh xe trong ánh chiều chạng vạng tối sáng lên trong mắt tôi. Đuôi xe cao to đen đen đó giống như bóng dáng cao to của anh quay lưng về phía tôi.
Tôi xách túi thức ăn, ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ, lúng túng không biết làm thế nào.
Lại qua một lúc, xe lại khởi động, gào rít ra khỏi bãi đỗ xe, đi ra đường lớn, đè lên vạch vàng, quay đầu bay nhanh về hướng nam. Xe anh Phó đi sát phía sau.
Mắt dõi theo xe anh dần biến mất trong dòng xe, lòng tôi vô cùng phiền muộn. Anh thấy tôi rồi ư? Hay không nhìn thấy? Do dự nhiều lần muốn gặp hay ngẫu nhiên dừng xe, có lẽ nhận được điện thoại quan trọng?…… Tôi thầm đoán nhưng lại cảm thấy không cam lòng.
Bàng hoàng rất lâu, cho tới khi trời đã tối hẳn, tôi mới chậm bước về nhà.
Quả nhiên, Trâu Nguyệt gọi điện về nhà nói buổi tối có cuộc họp gấp của tổng công ty, không thể về nhà ăn cơm. Xem ra sự việc nghiêm trọng rồi, tôi bất giác nảy sinh sự lo lắng cho Lâm Khải Chính.
Ngồi trên ghế sô fa vô vị xem ti vi, đột nhiên có tiếng xe dưới lầu, sau đó là tiếng “tách”, điều khiển đóng cửa xe. Tôi thò đầu ra nhìn, Tả Huy trở về.
Cuối cùng không chịu được, tôi bước xuống, gõ cửa nhà anh ta.
Cửa mở, anh ta nhìn thấy tôi, có chút kinh ngạc, vội vàng né người, nói: “Mời vào.”
Ngoài lần trước tôi vào gọi anh ta một lần khi anh ta say, tôi chưa bao giờ bước vào nhà anh ta . Hôm nay là lần đầu tiên chính thức đứng trong nhà, nhìn xung quanh, bày biện vẫn sơ sài vắng vẻ như cũ, chẳng qua là nơi ở của tạm thời của người đàn ông độc thân.
“Tìm anh có việc à? Ngồi đi.” Anh ta đứng phía sau tôi hỏi.
Tôi quay người: “Không ngồi đâu, tôi chỉ muốn hỏi một chút, chuyện Tiểu Nguyệt còn có hy vọng không?”
“À, qua Quốc Khánh sẽ thảo luận trên cuộc họp đảng ủy của cục, tuy kết quả thi phỏng vấn không thể coi là lý tưởng nhưng lại có lợi thế về tuổi trẻ, ngoại hình lại tốt, chắc không có vấn đề gì lớn, anh đã nhờ đồng nghiệp bên phòng nhân sự rồi.”
“Nếu cần dùng tiền hoặc tặng lễ vật, anh chỉ cần nói một tiếng, không thể cứ để anh bỏ ra.”
“Không cần những thứ đó, mọi người đều là đồng nghiệp, trong công việc có thể giúp đỡ đều sẽ giúp mà.”
Tôi gật đầu, hào hứng nói: “Nghe Trâu Nguyệt nói anh bây giờ thăng quan tiến chức rồi, vẫn chưa chúc mừng anh.”
Anh ta cười cười: “Anh thì coi gì là quan? Vẫn là nhân viên thôi”.
Vẫn luôn có chút không cách nào đối mặt với anh ta, hai người không nói năng gì, anh ta lại mời: “Ngồi đi, ngồi đi, hiếm khi em tới được một lần.”
Thật bối rối, bản thân tới nhà chồng cũ, nói những lời chẳng quan trọng gì, tôi bắt đầu hối hận. Thế là nặn ra nụ cười nói: “Không ngồi nữa, tôi lên đây.”
Anh ta đột nhiên lên tiếng: “Em muốn hỏi việc của Trí Lâm à?”
Mặt tôi “xoẹt” cái đỏ lên, bị người nhìn thấu tâm tư, hận không thể chạy trốn vào đồng hoang.
Tả Huy biểu hiện lại như không có chuyện gì: “Bọn anh chú ý Trí Lâm từ lâu rồi, trước đây cũng từng điều tra họ, nhưng không điều tra ra. Có điều lần này bọn họ khá bị động, chứng cứ trong tay bọn anh rất chắc chắn, vì vậy hôm nay trong cục, bọn anh tìm Lâm Khải Chính nói chuyện, rất nhiều chỗ anh ta cũng không nói rõ ràng, bước đầu coi như vậy, mấy năm nay công ty bọn họ trốn thuế đại khoái khoảng hơn 10 triệu.”
“Vậy sẽ thế nào?” Nghe thấy số tiền lớn thế, tôi không nén nổi lo lắng.
“Phải xem lãnh đạo quyết định thế nào, việc này nói lớn thì là lớn, nói nhỏ thì là nhỏ.” Anh ta đáp.
Tôi đương nhiên hiểu, trốn thuế nhiều như vậy, hình phạt cho người phụ trách chính dư xài.
“Có phải muốn nhờ anh?” Anh ta hỏi tiếp.
Tôi nhìn anh ta, biểu hiện anh ta bình tĩnh như vậy lại khiến tôi có chút tức giận, giống như chỉ có anh ta là người thông minh hiểu rõ tất cả, còn chúng tôi chỉ là lũ ngốc. Thế là tôi tiếp lời hỏi ngược lại: “Nhờ anh có tác dụng không?”
“Có lẽ anh có thể nghĩ cách.” Anh ta lại trả lời một cách nghiêm túc, dường như không nghe ra ý tại ngôn ngoại của tôi.
“Tự anh xem làm thế nào đi!” Tôi vứt lại một câu, bước lên lầu.
Ngày hôm sau, chủ nhiệm Trịnh vừa đi làm đã túm lấy tôi, gọi to khổ não: “Tiểu Trâu, hôm qua tôi ở Trí Lâm tới tận 10 giờ tối, lần này bọn họ rắc rối to rồi.”
“Là việc thuế à?” Tôi hỏi
“Cô biết ư!” Chủ nhiệm Trịnh rất kinh ngạc: “Lâm Khải Chính từng trưng cầu ý kiến cô rồi?”
“Có chủ nhiệm Trịnh đích thân ra tay, sao anh ta có thể tới trưng cầu ý kiến tôi?”
“Bọn họ làm sổ ngoài* (sổ đối phó với cục thuế) , báo cáo giả giá thành và thu nhập, toàn bộ đều bị cục thuế nắm được, hôm qua hỏi tôi có cách nào, trong chốc lát tôi nào nghĩ ra chiêu nào hay chứ!”
”Ông cho rằng sẽ như thế nào?” Tôi vờ vô tình hỏi.
“Hai năm trước tôi từng làm qua vụ án biện hộ hình sự, tình hình cũng gần như vậy, bổ sung nộp thuế không nói, phạt 10 triệu, tổng giám đốc công ty đó cuối cùng còn bị phạt 20 năm tù.” Chủ nhiệm Trịnh thần sắc nặng nề nghĩ lại.
Tôi nghe mà toát mồ hôi lạnh, vội hỏi: “Điều này ông nói với Lâm tổng rồi à?”
“Đương nhiên, phải tính toán tốt trong trường hợp xuất nhất.”
“Vậy anh ta nói thế nào?”
“Anh ta không nói gì, còn có thể nói gì? Chỉ có thể nhanh chóng nghĩ cách thôi! Anh ta định tới cục thuế Bắc Kinh bên đó vận động chút, làm chút việc.” Nói xong, chủ nhiệm Trịnh vội vã rời văn phòng.
Tôi im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ, máy đào đất khoét một lỗ to bên đường, cát bụi mịt mù cuốn bay, người đi đường cực kì thảm hại, bịt mặt mà đi. Bây giờ anh cũng có chút thảm hại chứ? Có lẽ lại là nhíu mày ngồi nơi đó, lo nghĩ gập, mở điện thoại. Lúc này, chắc không có sức mà suy nghĩ chuyện chúng tôi, hoặc sau khi sóng gió cuối cùng lặng đi, anh cũng sẽ quên tôi một cách tự nhiên thôi.
Lại là một đêm vô cùng buồn chán, ti vi thực chẳng có hứng thú gì, Trâu Nguyệt ngồi trước vi tính, thờ ơ với tôi, tôi đi về phòng, lật ra sách luật nặng nhất, bắt đầu đọc.
Ngôn ngữ pháp luật khó hiểu, thường khiến người ta phân tâm, rất lâu rất lâu sau, vẫn dừng ở phần lời tựa.
Đột nhiên di động trên bàn điên cuồng reo, tôi nhìn, lại là Lâm Khải Chính.
Tôi do dự một lúc, nhận máy.
Giọng nói của anh vọng ra từ ống nghe, cứng rắn lạ thường: “Trâu Vũ, em xuống cho anh!”
Tôi sững lại, hỏi: “Anh ở đâu?”
”Dưới lầu nhà em,” Anh đáp, sau đó tôi nghe thấy tiếng còi xe dồn dập vọng từ ngoài cửa sổ, nhìn ra quả thật có một chiếc xe Jeep vừa đen vừa to đang đỗ ở dưới.
“Có việc gì thế?” Tôi hỏi.
“Em xuống đây, nếu không anh lên!” Ngữ điệu anh cứng nhắc, khiến tôi có phần cảm thấy kì lạ.
“Anh đợi chút.” Tôi cúp máy, đi ra cửa. Trộm mắt liếc Trâu Nguyệt sát vách, còn may, nó đang đeo tai nghe nhìn màn hình, chắc không nghe thấy tiếng còi kỳ lạ.
Hành lang tối om, đèn đường hỏng lúc nào rồi, tôi dò dẫm đi xuống, là anh Phó lên trước đón.
“Luật sư Trâu, Lâm tổng hôm nay uống nhiều rồi, cô đừng cãi nhau với anh ấy.” Anh Phó nói.
Cãi nhau với anh ấy, cãi cái gì? Tôi rất hoài nghi. Đột nhiên thấy Lâm Khải Chính bước xuống xe, đập mạnh cửa, xông tới trước mặt chúng tôi.
“Phó Cường, anh lên xe cho tôi!” Anh chỉ anh Phó, anh Phó nghe lời lui trở lại lên xe mình.
Toàn thân anh đầy mùi rượu, đứng trước mặt tôi, dường như lâu lắm rồi không gặp, như hôm nay vừa vô tình gặp, tôi bất giác tràn ngập niềm hân hoan trong lòng, dịu giọng hỏi: “Việc gì mà gấp thế?”
“Em dựa vào cái gì mà quản việc của anh?” Anh mở đầu liền hỏi, lời nói thô lỗ.
Tôi nhất thời không hiểu: “Anh nói gì? Quản việc của anh?”
“Có phải em chạy đi tìm Tả Huy, nhờ thuộc hạ anh ta nể tình?”
Hóa ra là việc đó, tôi vội vàng giải thích: “Chỉ là hôm qua vô tình nhắc tới chuyện này với anh ta, anh ta…”
Lời chưa nói xong, Lâm Khải Chính thô bạo cắt ngang: “Khi nào tới lượt em đi nói hộ anh? Việc này, nếu Lâm Khải Chính anh không xử lý được, ngồi tù, cũng không cần em đi nhờ anh ta giúp, anh ta chẳng qua chỉ là nhân viên quèn, ở đâu có chỗ cho anh ta lên tiếng?”
Thái độ của anh tồi tệ, tôi vốn có chút không vui, nhưng nghe hai chữ “ngồi tù” anh nói ra, lại cảm thấy lòng mềm đi, lại nảy sinh yêu thương.
“Không đến nỗi gay go vậy chứ?” Tôi vội hỏi một cách quan tâm.
“Việc này rõ ràng có người muốn nhằm vào anh, nhưng, đây là việc của Lâm Khải Chính, liên quan gì tới em? Cần phiền em đi nghe ngóng à?” Anh vẫn bức tôi như thế, dường như muốn chọc giận tôi.
“Nếu việc em không nên nghe ngóng, sau này em sẽ chú ý.” Tôi biết anh đang say rượu, không so đo với anh, thái độ nhường nhịn
“Đương nhiên không nên! Chẳng phải em một lòng một dạ muốn phân rạch giới hạn với anh à? Điện thoại cũng không nghe, đến gặp mặt cũng không muốn, hôm qua em thà trốn sau xe anh cũng không muốn để anh nhìn thấy, em không sợ anh nhất thời không lưu ý di chuyển xe đè chết em à?”
“Gặp mặt thì lại thế nào đây, hai người đều rất bối rối.” Tôi đáp.
“Đúng thế, vì vậy phải đi xa anh thật xa vào, đúng không? Có lẽ em sớm đã nghe được tin tức gì rồi, biết anh gặp khó khăn vì vậy mới trốn càng xa càng tốt, đúng không?”
Thấy mặt anh đỏ rực, hai lông mày nhíu chặt, khác xa với dáng vẻ bình tĩnh ung dung, lần đầu thấy anh tức giận như vậy, gay gắt như vậy, cứ như tôi là kẻ thù của anh. —- Có lẽ không thể yêu, vì vậy sẽ hận nhỉ. Tôi nghĩ mà đau lòng, không hồi đáp sự khiêu khích vô lý của anh.
Anh vẫn nói: “Em giới thiệu thế nào với chồng cũ của em về mối quan hệ giữa chúng ta? Nói là bạn em? Hay là tình nhân của em? Hay nói, là tình nhân cũ bị Trâu Vũ em đá rồi? Em có thể khoe khoang trước mặt anh ta, đúng không? Đến Lâm Khải Chính cũng bị em đùa tới nỗi xoay vòng vòng, em và anh ta ngang bằng rồi, đúng không?…”
“Khải Chính, đừng nói vậy!” Tôi không nén được ngăn cản anh. “Anh uống nhiều rồi, về nghỉ ngơi sớm đi!”
“Hàng ngày anh đều uống rất nhiều, em biết từ lâu rồi, anh cũng không phải người tốt, em biết từ lâu rồi, anh sắp kết hôn, em biết từ lâu rồi, anh muốn em làm người tình của anh, em cũng biết từ lâu rồi, anh chưa bao giờ giấu em, cái gì em cũng đều biết, nhưng, trước đây vì sao em bắt đầu một cách dễ dàng đến thế, bây giờ lại nói kết thúc một cách dễ dàng như vậy chứ? Khi ở Tam Á, thực ra anh đã từ bỏ rồi, là tự em tìm đến, là tự em quyết định, khi đó, em có nghĩ tới tự tôn của em không? Em có nghĩ tới lòng tham của em không?” Anh đến gần tôi, oán hận nói ra những lời này.
Tôi nghe xong cảm thấy chấn động, tôi luôn cho rằng sự rời đi của tôi nhiều nhất cũng chỉ khiến anh đau lòng, nhưng tôi không ngờ, lại có thể là oán hận.
“Xin lỗi, em tưởng em có thể làm được, nhưng em làm không nổi, xin lỗi……” Tôi lẩm bẩm nói, khoang mắt đỏ hoe.
“Làm không nổi thì căn bản đừng
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu