The Soda Pop
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - phần 4

Lượt xem :
óng dê chứ chết cũng không ăn bánh bao.”
Bắt được hai cô vợ đào hôn rất dễ dàng, hai anh chàng ngồi bên cạnh mỗi người dùng một cốc trà hoa cúc, không ngớt lời khen ngợi nhau:
“Hứa Thụy Dương, thủ hạ của anh hành động thật nhanh nhẹn, không thể đánh giá thấp được.”
“Hách Viễn, cấp dưới của anh cũng rất thông minh, tôi rất khâm phục”.
“Nhân viên công ty chúng tôi đã dùng xác suất, vì tôi nhớ Oa Oa từng nói rất thích thịt dê nhúng, vì thế nhân viên chưa tan ca đã tập trung xuất phát, nghe ngóng xung quanh khu nhà chúng tôi, thật không tồi, khoảng cách từ đây đến nhà không ngoài dự đoán của tôi.”
“Mặc dù anh Kình đã nghỉ hưu nhưng Húc Đô vẫn còn, tôi gọi điện cho mấy anh em ngày xưa nhờ họ đi tìm. Thực ra, tôi không nói gì, chỉ chúc họ thấy mặt trăng vào đêm ba mươi, đám người đó quả thật hành động rất nhanh.”
“Cách của anh đúng là trực tiếp hơn, không ngờ người mà anh nhắc đến hôm đó lại là bạn học của Oa Oa.”
“Cách của anh có phần nhã nhặn hơn, không ngờ hôm đó, thái độ lạ lùng của anh lại là vì bạn của Cát Cát.”

Hai cô gái ra sức ăn nhưng vẫn nghe hai người đàn ông nói chuyện trên trời dưới biển, lòng không khỏi bối rối. Tại sao nghe khẩu khí của họ, hai cô lại có cảm giác họ đang cố nhịn cục tức trong lòng và bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung như vậy? Xem ra lần này, hai cô không còn cách nào chạy thoát được rồi.
Ai làm người ấy chịu, hảo hán không thể làm con rùa rụt đầu được, vậy là Oa Oa đột nhiên đứng dậy, khẳng khái nói: “Thực ra em chỉ định đi ăn, không hề có ý định chạy trốn.”
Hách Viễn không thèm nhìn cô, chỉ giơ tay gọi phục vụ mang thêm hai đĩa thịt dê lên. Oa Oa tức muốn chết, nhưng sau khi gặp phải ánh mắt nghiêm nghị của Hách Viễn, chẳng còn cách nào khác đành coi tất cả tức giận là nước bọt nuốt vào trong bụng, ngoan ngoãn ngồi xuống tiếp tục ăn.
Không còn cách nào, không có lí lẽ nào để có thể đi khắp thiên hạ, không có lí lẽ thì chẳng đi đâu được…
Cát Cát vẫn im lặng, một mạch cắm đầu vào ăn, đống đĩa bên cạnh đã xếp thành núi. Hứa Thụy Dương nhíu mày, cướp luôn đôi đũa từ tay cô: “Cô bé này, muốn chết sao?”
“Bị thịt dê đè chết còn hơn bị bánh bao đè chết”. Cát Cát gân cổ lên đấu khẩu với anh.
Cát Cát thật lợi hại, người yêu là xã hội đen mà vẫn không ngừng đấu khẩu, đâu như cô, một tên tư bản bé tí tẹo vừa mới lườm cho một cái thì đã ngoan ngoãn vâng lời, chẳng khác nào một con chó con vô dụng.
Lúc này, Oa Oa rất muốn phối hợp cùng với bạn hét to lên, nhưng lại sợ rằng sau khi hét lên, cô sẽ bị anh chàng xã hội đen kia kết cho án tử hình nên chỉ dám âm thầm cổ vũ: “Cố lên, Cát Cát, mặc dù không đào hôn được nhưng không có nghĩa là nàng không thỏa hiệp được với anh chàng kia. Chúng ta phải đánh bại họ, không được để họ bắt nạt nữ nhi như thế.”
Oa Oa phấn chấn nắm chắc tay, nhưng chưa kịp giơ tay ra thì Hách Viễn đã hằm hằm nhìn cô: “Chỉ tại tôi quản không nghiêm, Thụy Dương, anh đừng để ý!”
Thấy Oa Oa nhe răng, giơ tay khiêu chiến với Hách Viễn, Thụy Dương không nhịn được cười. “Anh muốn quản nghiêm sợ rằng còn phải đợi một thời gian dài nữa đấy. Tôi rất thông cảm với anh, Hách Viễn.”
Oa Oa vốn đã không hài lòng với thái độ khiêm nhường của Hách Viễn, nghe Thụy Dương châm biếm như vậy, cô lại càng tức giận. Cô nắm lấy tay áo Hách Viễn, hét lên với Cát Cát những lời nói từ tận đáy lòng trước khi dũng cảm hi sinh: “Cát Cát, nàng nhất định không được khuất phục! Từ kinh nghiệm của mẹ ta, ta phải nhắc nhở nàng, lấy một tên xã hội đen sẽ không có kết quả gì tốt đẹp đâu.”
Thấy khuôn mặt ảm đạm của Hứa Thụy Dương, Oa Oa vô cùng thích thú, đắc thắng vì đã trả thù được. Trong một phút không để ý, cô liền bị anh chàng họ Lang kéo ra khỏi quán, ném vào xe.
“Thắt dây an toàn vào đi!”. Xung quanh không có ai, giọng Hách Viễn có chút lạnh lùng.
Hảo hán không để ý đến thua thiệt trước mắt, Oa Oa chột dạ, ngoan ngoãn thắt chặt dây an toàn.
Trên mặt không chút biểu cảm, anh hỏi cô: “Em rất muốn chạy trốn đúng không?”
Giữa hai người dường như có chút khoảng cách, nếu cô thừa nhận là mình muốn bỏ trốn thì liệu anh có giết người diệt khẩu, đốt xác phi tang không nhỉ?
Oa Oa cười trừ: “Đâu có, em chỉ hơi đói, muốn ăn thịt dê nhúng thôi, hì hì…”
“Hừm, em không định chạy trốn thật à?”. Lông mày Hách Viễn nhướng lên, đưa mắt nhìn khuôn mặt hồng hào trẻ trung của cô.
“Không trốn! Trốn gì chứ? Bây giờ đang chuẩn bị Tết, xe lửa thì chật cứng người, vé máy bay thì không mua được, em có ngốc cũng không chọn thời điểm này chạy trốn, một trăm phần trăm là chạy không thoát rồi.”
“Xem ra em cũng khá thông minh khi nắm bắt được tình hình”. Hách Viễn nhoẻn miệng cười.
“Này, này!”. Oa Oa gượng cười, quay đầu nhìn thấy hộp cơm ở ghế sau. “Hách Viễn, anh vẫn chưa ăn cơm sao?”
“Cái đó cho em đấy!”. Nhìn vẻ mặt Oa Oa, anh biết cô vẫn chưa hiểu nên nói: “Em mở ra rồi sẽ biết.”
Oa Oa tháo dây an toàn, trèo ra phía sau, mở hộp cơm ra. Một hộp toàn hải sản đã lạnh ngắt. Đôi mắt cô bỗng nhòe đi, sống mũi cay cay.
“Còn muốn bỏ trốn nữa không?”. Giọng anh như rơi vào đêm tối.
Sau khi đọc bức thư Oa Oa để lại, anh bắt đầu suy nghĩ về cách cư xử của mình, có phải anh đã quá vội vã nên đã khiến Oa Oa lo sợ? Cô bé này vẫn chưa trưởng thành, cầu hôn và kết hôn nhanh như vậy nên cô vẫn chưa thể chấp nhận được, chạy trốn chỉ là vì cô không có cách nào chống lại mà thôi. Nó cho thấy sự bất mãn của cô về cuộc hôn nhân này.
Trong bóng tối, Oa Oa không thấy rõ những biểu cảm trên khuôn mặt anh, nhưng không khí im lặng giữa hai người lúc này khiến cô cảm nhận được nỗi buồn trong lòng anh. Thực ra, Hách Viễn đối xử với cô rất tốt, nhớ lại từ trước đến giờ, anh rất chiều chuộng cô, rất yêu cô, mỗi khi nghĩ đến việc đó, trái tim cô lại cảm thấy ấm áp. Việc cô chạy trốn hôm nay khiến anh buồn như vậy, trong lòng cô cũng cảm thấy không vui. Vì thế, cô xấu hổ cúi đầu: “Không bỏ trốn nữa, hay là… chúng ta về nhà đi!”
“Thật là sẽ không trốn nữa chứ?”. Giọng Hách Viễn ấm áp hẳn lên.
“Không trốn nữa, sau này, em sẽ không bao giờ chạy trốn nữa.” Oa Oa gật đầu rối rít.
“Được, nhớ đấy nhé! Nào, chúng ta về nhà em trước đã!”. Hách Viễn dịu dàng nói với một nụ cười trên môi.
“Về nhà em làm gì?”. Oa Oa không hiểu Hách Viễn có ý gì, vừa mới lầm lầm lì lì, bây giờ đã cười vui vẻ, như vậy có nhanh quá không?
“Đến gặp bố mẹ em lấy hộ khẩu, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn”. Hách Viễn quay xe, không nói thêm lời nào nữa, một mạch lái vào đường Hoa Viên. Thấy vẻ mặt lo lắng của Oa Oa, anh bổ sung thêm: “Kháng cự vô hiệu.”
Chương 19: Khai giảng
Nám Nám cảm thấy cả cuộc đời mình đã bị hủy hoại trong tay gã đàn ông mang tên Ninh Hạo Nhiên.
Từ hồi cấp ba đến đại học, về cơ bản, ngay cả khi nằm mơ, cô cũng thấy văng vẳng nụ cười cùng giọng điệu chế nhạo không thể chịu được của hắn và câu nói dù vạn năm sau nhớ lại vẫn còn y như lúc mới nghe: “Dương Nám Nám, cô có thể chạy chậm lại một chút được không? Tôi sẽ giúp cô đăng kí kỉ lục Guiness, khi đó, lớp chúng ta sẽ nổi tiếng vì có người còn chạy chậm hơn cả rùa nữa.”
Mỗi lần mơ đến câu nói ấy, Nám Nám lại bắt đầu cắn chặt môi, cố gắng chạy, cho tới khi đạp chân tỉnh giấc mới thoát khỏi ác mộng đáng sợ đó. Cô mở mắt, toàn thân đau nhừ giống như bị người ta dùng gậy đập vậy, và việc đầu tiên phải làm sau khi tỉnh dậy của cô chính là phải ném phi tiêu vào tấm ảnh dán trên tường.
Đương nhiên, lần này cũng không ngoại lệ.
Thế là cô ngẩng đầu, thẳng tay, động tác nhanh gọn, ném trúng mục tiêu, phi thẳng vào đôi mắt lạnh lùng mà mê hoặc lòng người đó.
Trên tấm ảnh, người của Ninh Hạo Nhiên đã bị phủ đầy bởi những lỗ kim. Nhớ lại hồi đầu, vì nhắm mục tiêu không chuẩn, cô chỉ có thể ném phi tiêu vào chân, vào đầu hắn, đến bây giờ, thời gian vừa đúng năm năm, dường như phát nào cũng đều trúng chí mạng.
Không thể trách cô quá nhẫn tâm, phải biết rằng, Dương Nám Nám này phải chịu khổ nhục năm đó, có thể sống được đến ngày hôm nay hoàn toàn là vì mối thù truyền kiếp với Ninh Hạo Nhiên. Cô phải đích thân chứng minh cho hắn thấy từ con ngốc thể dục đến thiên tài thể dục chẳng qua chỉ cách nhau một bước, chẳng có gì phải tự hào cả. Vì sự thay đổi của Dương Nám Nám mà hắn buộc phải thu lại câu nói chế nhạo cô là con ngốc thể dục không thể cải tạo nổi.
Ngày 1 tháng 9 chính là thời gian tốt nhất, đồng thời cũng là ngày hắn phải nợ máu đền máu.
Nám Nám tràn đầy niềm tin trong bộ quần áo thể dục đẹp nhất, đi đôi giày thể thao quý giá mà mình yêu thích nhất, mái tóc dùng lược chải gọn, làm tư thế quyết thắng khi đứng trước gương, sau đó xông ra khỏi cửa nhanh như gió cuốn, đi thẳng tới trường, đây là ngày đầu tiên cô đi làm sau khi tốt nghiệp, đại học XX.
“Ninh Hạo Nhiên, kể từ ngày hôm nay, tốt nhất là anh nên cẩn thận một chút, Dương Nám Nám tôi đã trở về rồi, cẩn thận cái đầu, cái cổ, cái lưng, xương sườn, xương đùi, xương cổ tay, hai bắp thịt và bàn chân của anh, nếu Dương Nám Nám tôi không sửa lại lịch sử hổ thẹn trước đây thì cả đời này tôi thề không mang họ Dương nữa!”
Ngày khai giảng, sinh viên mới chưa có giờ học nào, Nám Nám tìm kiếm một vòng tại hồi trường lớn song không nhìn thấy hình dáng cao lớn của kẻ thù Ninh Hạo Nhiên đâu, nhưng một số người từng là giáo viên, ngày hôm nay đã là đồng nghiệp của Nám Nám đều vô cùng hoan nghênh sự gia nhập của cô bằng một loạt biểu hiện như sau:
“Nám Nám, cô thực sự ở lại trường à?”
“Nám Nám, cô xác định mục tiêu của đời mình chưa?”
“Nám Nám, cô không làm được việc dạy học cũng không sao, nhưng nhất định không được hại người khác, được không?”

Nám Nám bị mọi người giày vò tới mức không còn dũng khí tiếp tục đi tìm Ninh Hạo Nhiên mà chỉ có thể kiếm một chỗ nào đó để ngồi xuống, thở phì phì.
Chết tiệt, tên đó ngày đầu tiên đi làm mà lại đến muộn, hại cô tâm trạng vừa mới vui mừng giờ đã tan biến hết. Xem ra cái tên Ninh Hạo Nhiên khốn kiếp đó vẫn chưa sửa được cái bệnh thích đến muộn về sớm!
Ninh Hạo Nhiên sau khi tốt nghiệp và thực tập đã làm thầy giáo thể dục trong ba tháng tại trường cấp ba của Nám Nám, sau khi lấy được trái tim của tất cả nữ sinh thì ra đi một cách thần bí, dường như hắn hoàn toàn mất tăm mất tích trên thế giới này, ngay cả một manh mối nhỏ cũng không để lại. Nếu không có mối thâm thù đại hận với hắn thì Nám Nám sẽ không có nghị lực đến khó tin để thi vào ngôi trường của hắn một năm sau đó, chỉ vì muốn hắn phải nói một lời xin lỗi với cô. Nhưng vào đại học cô mới biết, hắn lại được đội tuyển quốc gia tạm thời điều động, hơn nữa còn đi bốn năm liền.
Tròn bốn năm, Nám Nám đêm ngày mong ngóng, chờ đợi cái ngày mình ở lại trường, hắn từ đội tuyển quốc gia trở về, sau đó, hai người lại có thể phân chia cao thấp, thắng bại, mạnh yếu. Cô sớm đã sai người đi nghe ngóng, Ninh Hạo Nhiên từ đội tuyển quốc gia trở về sẽ tiếp tục giảng dạy nên cô đã chuẩn bị tinh thần mấy tháng rồi để hắn trở tay không kịp. Thật bất ngờ, ngày đầu tiên đi dạy, cô đã sẵn sàng nhưng gặp phải Waterloo [1">, vì kẻ thù Ninh Hạo Nhiên lại không xuất hiện.
[1"> Waterloo: Trận Waterloo diễn ra vào ngày chủ nhật, 18 tháng 6 năm 1815 tại một địa điểm gần Waterloo, thuộc Bỉ ngày nay. Quân đội Pháp
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT804/16726