XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối

Lượt xem :
trong tim anh ý Hạ hơn đứt chị Tây rồi. Mà Hạ thì có gì mà hơn chứ?

\"Hạ rõ ràng có những ưu điểm mà chị con không có, rất hiểu lòng người, rất biết làm việc, nếu Quốc lấy nó, thứ nhất sẽ không cảm thấy áp lực, thứ hai lại được chăm sóc chu đáo. A mà khi Hạ về đừng ai trong chúng ta đề cập đến chuyện này nhé!\"

\"Vì sao?\"

\"Không sao cả, chỉ là làm cho người ta xấu hổ thôi, chuyện này sẽ khiến cả hai ngại ngùng!\"

Tới lúc này Tây chẳng nói lời nào nữa, lặng yên và chẳng biết đang suy nghĩ điều gì. Bố và Hàng đều đang nhìn Tây, và cũng chẳng ai thốt lên lời nào nữa. Cả hai đều biết Tây vẫn còn yêu Quốc. Tây li hôn với Quốc là vì không thể chịu đựng thêm được nữa chứ không phải vì không yêu nữa.

Khải đoạn gọi điện tới tìm Tây, gọi thẳng vào di động của Tây. Đoạn nói nếu tiện mời Tây ra ngoài một chút, anh ta có chuyện muốn nói với Tây. Nói trực tiếo. Hàng ngăn Tây đừng đi.

\"CHị, chị nói xem liệu có phải anh ta định nhờ chị làm thuyết khách về việc của Giai không?\"

\"Yên tâm đi. Nếu Giai không muốn quay lại với anh ta nữa, ai có làm thuyết khách cũng thế thôi, là em cũng vậy mà\"

Bố Tây nói thêm: \"Nói không chừng KĐ lại thay đổi Ý kiến lại muốn lấy Giai cũng nên. Theo cảm giác của bố anh ta rốt cuộc vẫn chưa chịu từ bỏ Giai đâu\"

\"Không chịu từ bỏ là sự thật. Nhưng lấy nhau thì chắc là không. Người đàn ông như KĐ, nếu nói cho hay một chút là loại đặt sự nghiệp lên hàng đầu, còn nói khó nghe một chút là coi tiền là trên hết. Ly hôn rồi phải chia cho vợ 1 nửa tài sản, liệu anh ta có làm không? Thực ra anh ta nói đúng, đàn ông mà không có sự nghiệp thì chẳng có gì. Người mà không có da thì lông để làm gì chứ?\" Nói rồi Tây đứng dậy đi.

Vợ của Đoạn qua đời

Để cứu vợ Đoạn đã cố gắng hết sữ vì suy cho cùng đó cũng là vợ của anh ta, mẹ của các con anh ta, giữa họ có tình cảm rất sâu sắc và còn có cả hai mươi năm đồng cam công khổ. Khi nói những lời nay, Đoạn đang hẹn Tây ra một quán cà phê. Trông dáng vẻ tiều tuỵ của anh ta, chắnc là đang nói thật. Mà anh ta cũng đâu cần phải giả vờ trước mặt Tây chứ.

\"Thôi được rồi, bây giờ anh đã trở thành viên kim cương quý, nếu bên cạnh anh có mỹ nhân thì khác nào tiền hô hậu ủng mà người khác có chạy theo cũng chẳng kịp không?\"

\"Lúc vợ anh còn anh vẫn là người như vậy mà\"

\"Vậy anh vì sao cứ nhất quyết phải chọn Giai? không có ai xinh đẹp và trẻ trung hơn à?\"

\"E cho rằng đàn ông lấy vợ chỉ vì trông xinh đẹp thôi sao?\"

\"Người khác em không biết, còn anh thích lấy người như thế nào?\"

\"Trong số những người phụ nữ anh đã tiếp xúc, Giai là người duy nhất - là người duy nhất yêu anh mà không vì tiến của anh\". Sau đó, Đoạn nói rõ hôm nay hẹn Tây ra đây gặp là vì muốn qua Tây nói cho Giai rằng anh ta muốn kết hôn với Giai, vì Giai vẫn chưa biết tin gì hết.

\"Vì sao anh lại tìm em làm chuyện này?\"

\"ANh mong em giúp anh. Giúp anh cũng chính là giúp gia đình e. Cả nhà em vẫn luôn phản đối Hàng và Giai đó sao? Nếu Giai đến với anh chuyện của Hàng coi như xong luôn\"

Tối hôm đó về nhà, Tây nói lại chuyện này với bố và em trai: \"Vợ KĐ qua đời,anh ta muốn cưới Giai\"

\"Chị định thế nào, có giúp anh ta thuyết phục Giai không?\"

Tây không nói có cũng chẳng bảo không. Mà chỉ nói là: \"Căn cứ vào tiêu chuẩn hiện nay thì Đoạn chính là mẫu đàn ông lí tưởng mới\"

Hàng cứ truy hỏi: \"Vậy nghĩa là chị định giúp anh ta hả?\"

Bố Tây lại phải lên tiếng :\"Giúp anh ta chính là giúp con mà! Tục ngữ có câu, muốn biết con chim thuộc về bạn hay không thì đừng nên nhốt nó vào lồng!\" Hàng im lặng buồn rấu. Bố Tây đứng lên không quên noi nốt lời cuối cùng:\"Nghỉ thôi, không còn sớm nũa\"

Tây cũng noi: \"Không đợi chị Hạ nữa\"

\"Tối nay Hạ không về\"

\"Cái gì?\" Tây giật mình kinh ngạc. Mấy ngày nay Tây luôn cố nén cơn bực tức trong lòng, cố giữ thái độ bằng mặt mà không bằng lòng với Hạ. Giò thực sự không thể nhịn hơn được nữa, thế nên lập tức cầm điện thoại lên định gọi nhưng bố Tây đã kịp ấn nút tắt.

\"Con định làm gì?\"

\"Con định hỏi chị ý rốt cuộc muốn làm gì?\"

\"Con có quyền đó không?\"

Tây không biết phải nói sao. Hàng cũng bực mình lên tiếng: \"NHưng chúng ta cũng không thể bỏ qua không quan tâm tới như vậy được!CHưa lấy nhau đã ở với nhau dù không phạm pháp nhưng cũng không được phép. Nếu lỡ có bầu với nhau chẳng phải chúng ta cũng có trách nhiệm hay sao?\"

\"Ngày mai, để mai hỏi chuyện Hạ xem sao\"

Tây cố nuốt cơn giận vào lòng và bình tĩnh nói: \"Ngày mai, lẽ ra tối nay bố không nên cho phép chị ấy được ngủ bên ngoài\"

\"Bố không ngờ con bé xin phép thế\" Bố Tây giải thích: \"Bố không được chuẩn bị tư tưởng . Không kịp phản ứng. Hơn nữa bố cũng nghĩ người ta vì chúng ta mà không về quê ăn tết\"
Tây lại giận dữ: \"Bố, bố làm vậy là hồ đồ rồi, chị ấy không về quê ăn tết đâu phải vì chúng ta! Là vì chị ấy thôi!\"

\"Tây à, có phải con vẫn chưa quên Quốc đúng không?

Hai mắt Tây chợt vẫn đỏ.

Lúc đó, hạ đang ở nhà Quốc. Mọi chuyện cụ thể là thế này: hai anh em Quốc ngủ trong phòng ngủ, ba mẹ con chị dâu ngủ trên ghế sô pha ngoài phòng khách, còn 2 mẹ con Hạ ngủ ở giương bạt ngoài phòng khách. Đêm đó HẠ khẽ ôm cơ thể bé nhỏ của con gái thì thầm:\"Ni Tử, có chật không con?\"

\"Không ạ, được ngủ với mẹ thật là tốt\"

\"Ni Tử,mẹ kể một câu chuyện cho con nghe nhé; ngày xửa ngày xưa, trên một ngọn núi có một ngôi đên, trong ngôi đền có một vị hoà thượng già; Lão hoà thượng già nói với 1 chú tiểu là: Ta sẽ kể cho con nghe một câu chuyện nhé, ngày xửa ngày xưa, trên một ngọn núi có một ngôi đền...\" Kể đến đó cả hai mẹ con cùng bật cười. Cười rồi, đứa nhỏ hỏi mẹ: \"Mẹ ơi! Mai mẹ về với mọi người nhé!\" Trong giọng nói như nghẹn ngào nước mắt. Hạ không nòi gì, lát sau lại khẽ thì thầm cùng con: \"NI Tử à, con thấy BK thế nào, có đẹp không?\"

\"Có ạ\"

\"Con có muốn lên BK nữa không\"

\"Có ạ\"

\"Mẹ làm là vì muốn con lớn lên được lên BK! MẸ phải kiếm tiền cho con, cho con lên BK học ĐH, học xong con có thể ở lại BK giống như chú Quốc vậy\"

Con bé nghĩ một lát: \"Vì sao bây giờ mình không thể ở lại BK?\"

Hạ thở dài, ôm chặt con vào long và chẳng nói nên lời. Chỉ có nước mắt cứ khẽ tuôn rơi...

Hôm sau mãi trưa Hạ mới về nha. Vì Hạ vừa mới ra ga tiễn con, khi chia tay con bé khóc rất nhiêu, Hạ cũng khóc. Giờ đây 2 mắt Hạ sưng húp lên. Về đến nhà Hạ cảm thấy không khí gia đình có gì đó không tốt, nhưng Hạ cũng chẳng thể bận tâm tới nhiều chuyện đến thế nên đi thẳng một mạch vào bếp, chỉ muốn được yên tĩnh một lúc, nhưng Hạ lại bị Tây gọi giật lại.

\"Chị Hạ, chị đã đi đâu về vậy?\"

Hạ nói thật: \"Chị vừa ra ga\" Nghĩ một lát rồi nói tiếp \"Chị... người đồng hương của chị hôm nay về quê\"

Ánh mắt Tây sắc lạnh: \"Nói như thế nghĩa là từ giờ về sau chị không cần phải đi hẹn hò mỗi chiều nữa đúng không?\"

\"Hẹn gì cơ? là gặp mặt mấy người đồng hương mà thôi\"

\"Gặp mặt đồng hương, người thành phố gọi là hẹn hò\"

Hạ chẳng biết nói sao. Bố Tây không đành lòng nên ra lời \"Hạ à, thực ra cả nhà biết mấy hôm nay cháu đi đâu\"

Hạ đầy kinh ngạc. Tây vốn đang chú ý tới Hạ cũng phát hiện ra sự ngạc nhiên ấy: \"Chị Hạ, vì sao chị không nói thật với cả nhà?\"

hạ luống cuống vội khai ra hết: \"Là 2 anh em Quốc không cho chị nói\"

\"Anh ấy không cho chị nói à? Vì sao không cho chị nói chứ? hai người quang minh chính dại thì sợ gì? Quốc đã li hôn chị cũng đã li hôn, hai người có quyền tự do riêng mà\"

Bây giờ Hạ mới hiểu rõ và vội vàng thanh minh: \"Không phải, không phải...\"

\"Không phải cái gì? Sống cùng nhau việc gì phải giấu diếm chúng tôi, mọi người biết hết rồi!\"

Hạ chẳng biết nói thế nào, mặt bỗng đỏ ửng lên. Căn phòng chợt rơi vào yên lặng. Một lúc sau Hạ đột nhien chạy tới chỗ bình trà, nhấc điện thoại lên và ấn số gọi. Chẳng ai hiểu hạ định làm gì. Điện thoại đã thông, bên kia có người nhấc máy. Hạ nói trong điện thoại: \"Quốc hả, em mau tới đây đi, nhà bác Cố ý! có chuyện rồi!\" Thái độ của Hạ khẩn trương gấp gáp như sắp khóc.

Quốc tơi, và nói hết đầu đuôi mọi chuyện. Nói ròi Quốc hỏi cả nha, mà chủ yếu là hỏi Tây đã hiểu vấn đề chưa. Tây bảo vẫn chưa hiểu, chưa hiểu vì sao phải giấu mọi người mà không để chị Hạ nói ra

\"Nếu không phải vì hôm nay khiến em hiểu lầm thì anh không bao giờ định nói ra điều này\"

\"Vì sao?\"

\"Anh sợ em hiểu lầm. Anh không muốn để em hiểu rằng anh vẫn còn hi vọng ở em.\" Nói rồi Quốc xin phép về luôn. Cả nhà lại chìm vào yên lặng, không ai dám nhìn ai.

Quốc về đến nhà liền kể lại cho anh nghe chuyện vừa đến nhà Tây. Thành ngẫm nghĩ hồi lâu rồi bảo, qua chuyện này cho thấy Tây vẫn còn yêu Quốc. Còn tình cảm Quốc dành cho Tây thì Thành đã quá rõ. Có thể nói khi mẹ ra đi, Tây không thể ở bên đã khiến Tây tổn thương rất lớn, vì giận quá mà đòi li hôn với Quốc, nhưng hiện nay mọi chuyên đã qua gần 1 năm, sự thục đã chứng minh rằng 2 người vẫn còn tình cảm sâu sắc với nhau, vậy tại sao không thử nói chuyện với nhau nhỉ? Lúc đó, Quốc mới thổ lộ rằng điều Quốc lo lắng nhất là: Quốc lo Tây không sinh con được, bố mẹ sẽ không chấp nhận Tây. Mà bố mẹ đã không chấp nhận, mà giờ Quốc quay lại với Tây thì sau này càng dem lại cho Tây nỗi đau khổ lớn hơn. Thành thực sự không ngờ tới điều này chỉ đứng sững người lúc đó.

Tối đó khi chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại của Hàng đổ chuông, là Giai gọi tới. Tết Giai về nhà bố, mai sẽ lên BK, nên gọi điện hỏi Hàng có thể ra sân bay đón mình không. Đó là lần đầu tiên Giai liên lạc với Hàng kể từ hôm nói với Giai mấy câu khi Giai tới đưa sách cho bố. Đương nhiên Hàng đồng ý ngay. Không vấn đề gì.

Bố Tây hỏi: \"Sao không gọi Đoạn nhỉ?\"

Hàng không trả lời, chỉ đi vào buông tắm với tâm trạng rất vui, mọi việc chẳng phải đã rõ sao.

Tây hỏi bố: \"Bố, nếu như Giai thực sự cự tuyệt lời cầu hôn của Đoạn...\"

\"Vậy thì bố yên tâm\"

\"Ý bố là gì?\"

\"Điều đó chứng minh con bé yêu Hàng thật lòng\"
\"Ý bố có phải là, nếu vậy, bố sẽ đồng ý cho chúng nó?\" Bố Tây gật đầu. Lúc đó, Tây chợt thấy ngưỡng mộ xen lẫn thất vọng. \"Họ thật hạnh phúc!\" Bố Tây cũng khuyên con gái nên nắm bắt có hội đừng kén nữa. Tây cảm thấy trong lòng thật chua xot: \"Kén? Con làm gì có tư cách để mà kén chứ? Một phụ nữ hơn 30 tuổi đã li hôn, đó là sự thật!\"

\"Tây à, bố nghĩ con nen chủ đông tìm gặp Quôc nói chuyện!\"

Tây lập tức lắc đầu khiến bố bực mình: \"Bố giữa chúng con có một kết thúc không thể hoá giải dươc, con không thể sinh con, mà gia đình Quốc thì không chấp nhận 1 đứa con dâu không thể sinh con\"

Bố Tây chau mày, Chậm rãi nói: \"Thằng Quốc này cái gì cũng được, chỉ mỗi tội dính đến chuyện gia đình là trở nên hồ đồ\"

\"Đúng là bệnh mà!\"

Bố Tây vẫn chau máy nói: \"Bố vẫn nghĩ thằng Quốc có gì đó khó nói... Tây à, con chủ động đến gặp nó nói chuyện đi\"

\"Giờ nói để làm gì nữa? Chúng con chia tay rồi mà\"

\"Chia tay rồi lại tái hợp chứ sao?\"

\"Con sợ nh
<<1 ... 91011
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1475/7509

XtGem Forum catalog