Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối
| Lượt xem : |
“Những chuyện này giờ còn ý nghĩa gì nữa với bố đâu!”
“Là tại em suy nghĩ không chu đáo. Em xin lỗi. Em đi trước vậy.”
Hàng nhìn theo Giai với ánh mắt rối bời, trong lòng Hàng thầm nói: Giai à, anh xin lỗi!
…
Hai ngày sau khi ra viện, bố Tây giục hai chị em đi làm. Khi mẹ Tây còn sống cũng rất phản đối việc con cái vì chuyện riêng mà bỏ việc, bố Tây làm vậy cũng chính là làm theo nguyện vọng của vợ. Tây và Hàng không yên tâm, nên xin nghỉ thêm một thời gian nữa, nếu không thì lần lượt thay nhau nghỉ ở nhà chăm sóc bố. “Có gì mà không yên tâm, mấy năm nay từ khi nghỉ hưu đến giờ, lúc nào bố chẳng ở nhà một mình.”
Đôi mắt Hàng và Tây lại hoen đỏ: “Lúc đó khác mà.”
Nhưng bố Tây tỏ thái độ rất kiên quyết: “Cả đời mẹ con không bao giờ muốn người khác vì mình mà phiền lòng, càng chẳng muốn làm phiền các con. Vì thế, hai đứa mau đi làm đi. Việc bố phải ở nhà một mình cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Đã thế thì các con cứ sớm đi làm thì hơn.”
Tây và Hàng không tranh luận lại được với bố nên đành gật đầu đồng ý. Nhưng chẳng bao lâu sau đó, cả hai đều nhận ra sự thay đổi của bố, một sự thay đổi khiên cả hai đều thấy bất an. Đầu tiên là do Tây phát hiện ra. Hôm đó, vì bận việc công ty nên cả Hàng và Tây đều không về nhà đúng giờ, Tây về nhà trước, về đến nơi thì trời đã tối mịt. Trong nhà cũng tối om không bật đèn, bố nói là quên không bật. Lần khác, là do Hàng nhận ra, bố không nghe điện thoai. Hôm đó, ở công trường, rỗi rãi nên Hàng gọi điện hỏi thăm bố nhưng ở nhà không ai bắt máy. Hàng gọi cho Tây hỏi bố ra ngoài đi chơi à, nhưng Tây không biết. Sau đó, hai chị em lần lượt gọi về nhưng cũng không ai bắt máy. Hai chị em đều rất sốt ruột, đều bỏ cơ quan về nhà. Về đến nhà thì thấy bố đang ngồi trên ghế sô pha. Vừa vào đến nhà thì chuông điện thoại lại đổ, nhưng bố vẫn ngồi đó yên lặng, mặc cho chuông điện thoại đổ liên hổi. Khi Tây vào đến nơi nhấc máy lên thì đầu dây bên kia đã ngắt máy. Tây hỏi bố vì sao không nghe điện, ông nói: “Bố là người đã về hưu, chắc chẳng ai gọi tới tìm bố đâu.”
“Còn có chúng con mà! Chúng con gọi về mà bố không nhấc máy làm chúng con lo quá!”
“Lo cái gì? Bố ở nhà rất tốt, làm gì có chuyện gì đâu”
Hàng lúc đó mới lên tiếng: “Bố, hôm nay nắng đẹp, con đèo bố đi hóng gió nhé.”
“Bố không đi. Không muốn đi. Các con đi làm đi!”
Lúc đó, điện thoại lại đổ chuông. Tây vội ra nghe điện. Trong điện thoại hỏi đây có phải là nhà bác sỹ Lã không? Họ nói bác sỹ Lã đã chữa khỏi bệnh cho người nhà họ, họ rất lấy làm biết ơn nên nhờ bạn gửi lên hai thùng ghẹ biếu mọi người cùng ăn. Tây cảm ơn họ xong mới hiểu rằng vì sao bố không muốn nghe máy: bố về hưu, 90% cuộc điện thoại gọi tới đều tìm mẹ, và bố thực sự không thể kìm lòng khi ai đó hỏi thăm “bác sỹ Lã”.
Tối đó, Quốc đến thăm bố Tây, Quốc mang đồ ăn tới và đích thân xuống bếp nấu cho bố ăn, trong đó có cả món canh đậu phụ bố rất thích ăn. Nhưng bố chỉ ăn một chút rồi rời khỏi bàn đi ra. Bố đi rồi, Tây kể cho Quốc nghe tình hình của bố mấy ngày gần đây.
Hôm nay, Quốc tìm được trên mạng một trung tâm tư vấn các vấn đề về người già, tìm rồi Quốc liền tới hỏi. Ở đó, một chuyên gia nhiều tuổi trông rất am hiểu và được tín nhiệm ra tiếp Quốc. Sau khi nghe Quốc kể về tình hình của bố, bác sỹ nói là biểu hiện hết sức bình thường trong hoàn cảnh ấy. Nghỉ hưu khiến vị trí trong xã hội của một người bị ngừng lại, quan hệ xã hội cũng ít đi khiến người đó cảm thấy cô đơn, và bố Tây càng cảm thấy cô đơn hơn người khác. Đàn ông bao giờ cũng có quan hệ xã hội rộng và nhiều hơn phụ nữ, nói cách khác, đàn ông sẽ thấy cô đơn hơn phụ nữ, nhất là sau khi mất mát gì đó sẽ cảm giác mình là kẻ đơn độc. đó cũng là lý do vì sao tỷ lệ đàn ông goá vợ tái hôn nhiều hơn phụ nữ. Ý của ông bác sỹ khuyên là, nhanh chóng tìm cho bố một người bạn. Quốc nói ngay rằng trước đây hai bố mẹ rất thương yêu nhau, giờ lại tìm ngày người khác cho bố, em rằng bố không thể chấp nhận được. Nhưng bác sỹ giải thích rằng: trước đây, mọi ng đều cho rằng người già tái hôn chỉ là vì vẫn đề nhu cầu tình cảm, là để giải toả sự cô đơn, nhưng hiện nay thực tế chứng mình rằng, người già tái hôn cũng là một cách để dưỡng lão, vì người bạn già kia có ý nghĩa đặc biệt khác thường đối với người này…
Quốc kể lại cho Tây về những gì được biết khi đi hỏi tư vấn. Tây về lại kể với Hàng.Và cả hai đều thấy rất buồn. Cứ cho là bác sỹ tư vấn đó nói đúng thì “người bạn già” ấy đâu phải dễ tìm. Hay là tìm giúp việc, song giúp việc cũng chỉ là người tới làm thuê, mà hiện giờ, với tình trạng của bố thì chẳng muốn có người cứ đi lại trong nhà như thế, thậm chí còn mệt mỏi hơn. Giờ đây bố cần một “người bạn”… có thể chăm sóc bố, một người thân có thể trò chuyện với bố, làm bạn với bố, mà người bạn này nhất thiết không còn đi làm nữa, người như thế biết tìm đâu ra? Thậm chí là không có.
Hôm đó là vào ngày chủ nhật, Tây vào bếp nấu canh đậu phụ cho bố, là Tây học được từ Quốc. Canh nấu lên không đúng vị lắm, song vẫn đành dọn lên bàn, vì lúc này bố cũng không để tâm nên không nhận ra. Khi ba bố con cùng ăn cơm thì có người tới. Tây bèn ra mở cửa, và chợt sững người, không phải vì Quốc tới, mà vì người đang đứng bên cạnh Quốc.
Đó là chị Hạ.
Biết được tình hình của bố, hôm đó, Quốc liền về nhà bàn bạc. Bây giờ anh trai có thể đường hoàng về nhà ở vì nhà hiện tại là nhà của Quốc mà thôi, nhưng chẳng hiểu sao cả hai không vì thế mà thấy thoải mái. Ngược lại càng cảm thấy khó xử, cảm thấy không tự nhiên. Quốc và Thành cùng bàn nhau sẽ về quê một chuyến để mời Hạ lên. Lần trước về với Tây do vội quá nên cũng chưa nói được chuyện này. Bây giờ, Quốc quyết định sẽ thực hiện. Anh Thành hỏi Quốc là có thể tìm người khác không vì Hạ mới bỏ chồng, ở nhà lại không có người lớn, Hạ lên đây rồi lấy ai chăm sóc con nhỏ. Nhưng Quốc kiên quyết chỉ có Hạ thôi, vì đây cũng là nguyện vọng sau cùng mà mẹ Tây nhờ Quốc. Hơn nữa Hạ cũng là người thích hợp nhất để chọn cho bố Tây. Thành suy nghĩ hồi lâu rồi nói nếu đã vậy thì để chị dâu giúp Hạ chăm sóc con vậy. Thế là cả hai quyết định như vậy. Hôm đó, Quốc xin nghỉ ở công ty, lái xe về quê…
Biết tin về mẹ Tây, Hạ cũng bật khóc. Hạ quý mẹ Tây lắm vì bà đối xử với Hạ cũng rất tốt. Lúc đó, trong lòng Hạ có chút ân hận và tự trách bản thân, Hạ cho rằng nếu mình còn ở đó, mẹ Tây sẽ không ra nông nỗi này. Nhưng Quốc không để cho Hạ hối hận lâu nữa, bảo Hạ nhanh chóng quyết định lên hay không. Hạ thật khó quyết định vì còn đứa con gái nhỏ. Trước đây, dù thế nào con vẫn còn có bố, nhưng giờ giao con cho người khác Hạ chẳng biết có nên không. Quốc bảo Hạ cứ yên tâm, và bảo đảm với Hạ cả nhà sẽ đối tốt với con gái chị vì thế cuối cùng Hạ cũng đồng ý lên, đồng ý quay lại nhà Tây làm.
Nhìn thấy chị Hạ đang đứng ngay trước mặt, bố Tây khẽ thốt lên từ trong cổ họng: “Tiểu Hạ!... Sao cháu tới đây! Nhanh, nhanh vào nhà đi.”
Tây, Hàng và Quốc nữa đều thở dài nhẹ nhõm.
Tây tiễn Quốc về, suốt dọc cầu thang hai người chẳng nói câu gì với nhau. Ra đến cửa họ chia tay, Tây chỉ nói rất nhỏ: “Cám ơn anh.”
Quốc cũng khẽ nói: “Anh xin lỗi.”
Lần đó, Tây đứng ở cửa dõi nhìn theo bóng Quốc lái xe xa dần…
Nhà có thêm Hạ như có thêm sinh khí. Hạ cũng đã quen đường quen việc nên không ai phải lo lắng. Tinh thần của bố Tây cũng thoải mái hơn nhanh chóng. Khi Hạ làm việc, ông giúp Hạ, cùng trò chuyện. Trưa hôm nay, Hạ ở trong bếp vừa sắc thuốc vừa tách đậu. Bố Tây ngủ trưa dậy lập tức vào bếp giúp Hạ tách đậu.
“Hạ à, lần này cháu ra đây chồng có đồng ý không?”
Hạ ngập ngừng giây lát: “Cháu ly hôn rồi ạ.” Bố Tây chợt sững người, thấy vậy Hạ nhanh nhảu kể: “Gia đình anh ấy trách cháu chỉ biết sinh con gái, bắt cháu sinh thêm đứa nữa, nhưng cháu không muốn.Việc ly hôn này là cháu làm vì con gái cháu.”
“Vì sao… Ý bác là sao cháu không sinh nữa?”
“Nếu sinh đứa nữa mà vẫn là con gái thì sao? Mà cứ cho là sinh được con trai, với điều kiện nhà đó, họ chỉ nuôi đứa con trai, vậy thì cả đời con gái cháu sẽ khổ sao?”
Bố Tây khẽ thở dài tán thưởng: “Hạ à, cháu đúng là không giống những người phụ nữ nông thông bình thường khác. Cháu nên cho con ăn học tử tế dù đó là nam hay nữ, không học coi như không có tương lai.”
“Vâng. Lần đó giận quá bỏ di rồi cháu mới hối hận. Ly hôn rồi làm sao quay lại được. Mà ở quê cháu, đan bà ly hôn không được phân ruộng, vì phân ruộng đều theo danh sách tên của đàn ông mà. Ở quê nông dân mà không có ruộng thì biết làm gì đây…?”
Bố Tây chăm chú nghe Hạ kể chuyện, nghe tới đây ông nói chen vào: “Ly hôn rồi, cháu lại ra đây thì con ai trông?”
Hạ nói dối: “Người nhà cháu trông ạ.”
Hạ không nói thật vì anh em Quốc đã dặn không được nói, đừng để bố Tây biết con của Hạ là do chị dâu Quốc chăm sóc. Hạ cho rằng Quốc sợ bố Tây thấy phiền.
Sắp đến tết. Đâu đâu cũng là những pa nô, quảng cáo, hay các nữ nhân viên bán hàng mời mua giảm giá đang toét miệng cười trên các mặt báo lớn nhỏ…
Trong nhà những gì cần thay, cần rửa, cần cọ Hạ đều làm xong xuôi. Sau đó Hạ đi chợ còn mua thêm 1 bó hoa loa kèn khiến cả gian nhà thơm ngát hương hoa và tràn đầy sinh khí. Giờ đây, bố Tây đã giao hoàn toàn tiền tiêu hàng tháng của cả nhà cho Hạ, mua gì, ăn gì, thậm chí là các hóa đơn thanh toán hàng tháng đều do Hạ tự chi.
Trong thời gian này, Tây cũng giới thiệu cho bố rất nhiều người, sau cùng chọn cho bố 1 bà giáo sư họ Thái, cũng là giáo sư về Trung văn. Hai người qua lại với nhau 1 thời gian và đều cảm thấy cũng được, nên hẹn thứ 4 sẽ tới thăm nhà Tây. Hôm đó, cả nhà ăn cơm xong ra phòng khách xem ti vi, Tây nhắc tới giáo sư Thái, bảo rằng bố cảm thấy cũng được hay đi làm thủ tục đăng ký đi. Tây còn bảo người đó rất hợp với bố, trông cũng được và cũng là 1 giáo sư. Nhưng Hàng không đồng ý quan điểm của Tây, nói rằng với tuổi này rồi, vấn đề đâu phải xinh hay không, xấu hay không nữa. Tây chê Hàng coi thường phụ nữ, còn Hàng lại bảo Tây là đánh giá phiến diện. Bố đành phải xen vào ngăn 2 chị em cãi nhau và chuyển về chủ đề chính. “Chủ đề chính” đó là chuyện hôn nhân của 2 đứa. Đều đã lớn rồi, 1 đứa thì ly hôn về nhà ở, 1 đứa thì cứ trì hoãn hôn nhân. Ông trách Tây không cho ông biết sớm chuyện ly hôn với Quốc, rồi lại trách Hàng bị Giai “làm mê muội”, để rồi cứ sống như hiện nay, 3 bố con dựa vào nhau, 3 kẻ cô đơn sống cùng nhau… Đúng lúc ấy, Hạ thu dọn xong xuôi trong bếp bước ra và xin phép được về quê ăn tết.
Bố Tây chợt thấy hoang mang, ông thực sự không thể tưởng tượng nổi gia đình sẽ như thế nào nếu thiếu Hạ, hàng ngày biết phải làm sao đây? Nhưng ông vẫn nói: “Nên thế, nên thế, cháu nên về thăm nhà, cũng đi lâu rồi mà. Thế cụ thể định bao giờ về?” Hạ bảo muốn bàn với Quốc đã, xem 2 anh em Quốc bao giờ về, Hạ sẽ đi cùng 2 người đó.
“Được, thế cũng được.” Bố Tây nói mà trong giọng nói hiện rõ vẻ hụt hẫng. Tây cũng vậy, cũng hụt hẫng, nhưng hụt hẫng vì biết Quốc cũng sẽ về quê. Cho dù sau khi gia đình Tây ổn định cuộc sống hơn, đặc biệt là sau khi bố đã biết 2 vợ chồng chia tay, Tây và Quốc cũng rất ít khi qu
QUAY LẠI“Là tại em suy nghĩ không chu đáo. Em xin lỗi. Em đi trước vậy.”
Hàng nhìn theo Giai với ánh mắt rối bời, trong lòng Hàng thầm nói: Giai à, anh xin lỗi!
…
Hai ngày sau khi ra viện, bố Tây giục hai chị em đi làm. Khi mẹ Tây còn sống cũng rất phản đối việc con cái vì chuyện riêng mà bỏ việc, bố Tây làm vậy cũng chính là làm theo nguyện vọng của vợ. Tây và Hàng không yên tâm, nên xin nghỉ thêm một thời gian nữa, nếu không thì lần lượt thay nhau nghỉ ở nhà chăm sóc bố. “Có gì mà không yên tâm, mấy năm nay từ khi nghỉ hưu đến giờ, lúc nào bố chẳng ở nhà một mình.”
Đôi mắt Hàng và Tây lại hoen đỏ: “Lúc đó khác mà.”
Nhưng bố Tây tỏ thái độ rất kiên quyết: “Cả đời mẹ con không bao giờ muốn người khác vì mình mà phiền lòng, càng chẳng muốn làm phiền các con. Vì thế, hai đứa mau đi làm đi. Việc bố phải ở nhà một mình cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Đã thế thì các con cứ sớm đi làm thì hơn.”
Tây và Hàng không tranh luận lại được với bố nên đành gật đầu đồng ý. Nhưng chẳng bao lâu sau đó, cả hai đều nhận ra sự thay đổi của bố, một sự thay đổi khiên cả hai đều thấy bất an. Đầu tiên là do Tây phát hiện ra. Hôm đó, vì bận việc công ty nên cả Hàng và Tây đều không về nhà đúng giờ, Tây về nhà trước, về đến nơi thì trời đã tối mịt. Trong nhà cũng tối om không bật đèn, bố nói là quên không bật. Lần khác, là do Hàng nhận ra, bố không nghe điện thoai. Hôm đó, ở công trường, rỗi rãi nên Hàng gọi điện hỏi thăm bố nhưng ở nhà không ai bắt máy. Hàng gọi cho Tây hỏi bố ra ngoài đi chơi à, nhưng Tây không biết. Sau đó, hai chị em lần lượt gọi về nhưng cũng không ai bắt máy. Hai chị em đều rất sốt ruột, đều bỏ cơ quan về nhà. Về đến nhà thì thấy bố đang ngồi trên ghế sô pha. Vừa vào đến nhà thì chuông điện thoại lại đổ, nhưng bố vẫn ngồi đó yên lặng, mặc cho chuông điện thoại đổ liên hổi. Khi Tây vào đến nơi nhấc máy lên thì đầu dây bên kia đã ngắt máy. Tây hỏi bố vì sao không nghe điện, ông nói: “Bố là người đã về hưu, chắc chẳng ai gọi tới tìm bố đâu.”
“Còn có chúng con mà! Chúng con gọi về mà bố không nhấc máy làm chúng con lo quá!”
“Lo cái gì? Bố ở nhà rất tốt, làm gì có chuyện gì đâu”
Hàng lúc đó mới lên tiếng: “Bố, hôm nay nắng đẹp, con đèo bố đi hóng gió nhé.”
“Bố không đi. Không muốn đi. Các con đi làm đi!”
Lúc đó, điện thoại lại đổ chuông. Tây vội ra nghe điện. Trong điện thoại hỏi đây có phải là nhà bác sỹ Lã không? Họ nói bác sỹ Lã đã chữa khỏi bệnh cho người nhà họ, họ rất lấy làm biết ơn nên nhờ bạn gửi lên hai thùng ghẹ biếu mọi người cùng ăn. Tây cảm ơn họ xong mới hiểu rằng vì sao bố không muốn nghe máy: bố về hưu, 90% cuộc điện thoại gọi tới đều tìm mẹ, và bố thực sự không thể kìm lòng khi ai đó hỏi thăm “bác sỹ Lã”.
Tối đó, Quốc đến thăm bố Tây, Quốc mang đồ ăn tới và đích thân xuống bếp nấu cho bố ăn, trong đó có cả món canh đậu phụ bố rất thích ăn. Nhưng bố chỉ ăn một chút rồi rời khỏi bàn đi ra. Bố đi rồi, Tây kể cho Quốc nghe tình hình của bố mấy ngày gần đây.
Hôm nay, Quốc tìm được trên mạng một trung tâm tư vấn các vấn đề về người già, tìm rồi Quốc liền tới hỏi. Ở đó, một chuyên gia nhiều tuổi trông rất am hiểu và được tín nhiệm ra tiếp Quốc. Sau khi nghe Quốc kể về tình hình của bố, bác sỹ nói là biểu hiện hết sức bình thường trong hoàn cảnh ấy. Nghỉ hưu khiến vị trí trong xã hội của một người bị ngừng lại, quan hệ xã hội cũng ít đi khiến người đó cảm thấy cô đơn, và bố Tây càng cảm thấy cô đơn hơn người khác. Đàn ông bao giờ cũng có quan hệ xã hội rộng và nhiều hơn phụ nữ, nói cách khác, đàn ông sẽ thấy cô đơn hơn phụ nữ, nhất là sau khi mất mát gì đó sẽ cảm giác mình là kẻ đơn độc. đó cũng là lý do vì sao tỷ lệ đàn ông goá vợ tái hôn nhiều hơn phụ nữ. Ý của ông bác sỹ khuyên là, nhanh chóng tìm cho bố một người bạn. Quốc nói ngay rằng trước đây hai bố mẹ rất thương yêu nhau, giờ lại tìm ngày người khác cho bố, em rằng bố không thể chấp nhận được. Nhưng bác sỹ giải thích rằng: trước đây, mọi ng đều cho rằng người già tái hôn chỉ là vì vẫn đề nhu cầu tình cảm, là để giải toả sự cô đơn, nhưng hiện nay thực tế chứng mình rằng, người già tái hôn cũng là một cách để dưỡng lão, vì người bạn già kia có ý nghĩa đặc biệt khác thường đối với người này…
Quốc kể lại cho Tây về những gì được biết khi đi hỏi tư vấn. Tây về lại kể với Hàng.Và cả hai đều thấy rất buồn. Cứ cho là bác sỹ tư vấn đó nói đúng thì “người bạn già” ấy đâu phải dễ tìm. Hay là tìm giúp việc, song giúp việc cũng chỉ là người tới làm thuê, mà hiện giờ, với tình trạng của bố thì chẳng muốn có người cứ đi lại trong nhà như thế, thậm chí còn mệt mỏi hơn. Giờ đây bố cần một “người bạn”… có thể chăm sóc bố, một người thân có thể trò chuyện với bố, làm bạn với bố, mà người bạn này nhất thiết không còn đi làm nữa, người như thế biết tìm đâu ra? Thậm chí là không có.
Hôm đó là vào ngày chủ nhật, Tây vào bếp nấu canh đậu phụ cho bố, là Tây học được từ Quốc. Canh nấu lên không đúng vị lắm, song vẫn đành dọn lên bàn, vì lúc này bố cũng không để tâm nên không nhận ra. Khi ba bố con cùng ăn cơm thì có người tới. Tây bèn ra mở cửa, và chợt sững người, không phải vì Quốc tới, mà vì người đang đứng bên cạnh Quốc.
Đó là chị Hạ.
Biết được tình hình của bố, hôm đó, Quốc liền về nhà bàn bạc. Bây giờ anh trai có thể đường hoàng về nhà ở vì nhà hiện tại là nhà của Quốc mà thôi, nhưng chẳng hiểu sao cả hai không vì thế mà thấy thoải mái. Ngược lại càng cảm thấy khó xử, cảm thấy không tự nhiên. Quốc và Thành cùng bàn nhau sẽ về quê một chuyến để mời Hạ lên. Lần trước về với Tây do vội quá nên cũng chưa nói được chuyện này. Bây giờ, Quốc quyết định sẽ thực hiện. Anh Thành hỏi Quốc là có thể tìm người khác không vì Hạ mới bỏ chồng, ở nhà lại không có người lớn, Hạ lên đây rồi lấy ai chăm sóc con nhỏ. Nhưng Quốc kiên quyết chỉ có Hạ thôi, vì đây cũng là nguyện vọng sau cùng mà mẹ Tây nhờ Quốc. Hơn nữa Hạ cũng là người thích hợp nhất để chọn cho bố Tây. Thành suy nghĩ hồi lâu rồi nói nếu đã vậy thì để chị dâu giúp Hạ chăm sóc con vậy. Thế là cả hai quyết định như vậy. Hôm đó, Quốc xin nghỉ ở công ty, lái xe về quê…
Biết tin về mẹ Tây, Hạ cũng bật khóc. Hạ quý mẹ Tây lắm vì bà đối xử với Hạ cũng rất tốt. Lúc đó, trong lòng Hạ có chút ân hận và tự trách bản thân, Hạ cho rằng nếu mình còn ở đó, mẹ Tây sẽ không ra nông nỗi này. Nhưng Quốc không để cho Hạ hối hận lâu nữa, bảo Hạ nhanh chóng quyết định lên hay không. Hạ thật khó quyết định vì còn đứa con gái nhỏ. Trước đây, dù thế nào con vẫn còn có bố, nhưng giờ giao con cho người khác Hạ chẳng biết có nên không. Quốc bảo Hạ cứ yên tâm, và bảo đảm với Hạ cả nhà sẽ đối tốt với con gái chị vì thế cuối cùng Hạ cũng đồng ý lên, đồng ý quay lại nhà Tây làm.
Nhìn thấy chị Hạ đang đứng ngay trước mặt, bố Tây khẽ thốt lên từ trong cổ họng: “Tiểu Hạ!... Sao cháu tới đây! Nhanh, nhanh vào nhà đi.”
Tây, Hàng và Quốc nữa đều thở dài nhẹ nhõm.
Tây tiễn Quốc về, suốt dọc cầu thang hai người chẳng nói câu gì với nhau. Ra đến cửa họ chia tay, Tây chỉ nói rất nhỏ: “Cám ơn anh.”
Quốc cũng khẽ nói: “Anh xin lỗi.”
Lần đó, Tây đứng ở cửa dõi nhìn theo bóng Quốc lái xe xa dần…
Nhà có thêm Hạ như có thêm sinh khí. Hạ cũng đã quen đường quen việc nên không ai phải lo lắng. Tinh thần của bố Tây cũng thoải mái hơn nhanh chóng. Khi Hạ làm việc, ông giúp Hạ, cùng trò chuyện. Trưa hôm nay, Hạ ở trong bếp vừa sắc thuốc vừa tách đậu. Bố Tây ngủ trưa dậy lập tức vào bếp giúp Hạ tách đậu.
“Hạ à, lần này cháu ra đây chồng có đồng ý không?”
Hạ ngập ngừng giây lát: “Cháu ly hôn rồi ạ.” Bố Tây chợt sững người, thấy vậy Hạ nhanh nhảu kể: “Gia đình anh ấy trách cháu chỉ biết sinh con gái, bắt cháu sinh thêm đứa nữa, nhưng cháu không muốn.Việc ly hôn này là cháu làm vì con gái cháu.”
“Vì sao… Ý bác là sao cháu không sinh nữa?”
“Nếu sinh đứa nữa mà vẫn là con gái thì sao? Mà cứ cho là sinh được con trai, với điều kiện nhà đó, họ chỉ nuôi đứa con trai, vậy thì cả đời con gái cháu sẽ khổ sao?”
Bố Tây khẽ thở dài tán thưởng: “Hạ à, cháu đúng là không giống những người phụ nữ nông thông bình thường khác. Cháu nên cho con ăn học tử tế dù đó là nam hay nữ, không học coi như không có tương lai.”
“Vâng. Lần đó giận quá bỏ di rồi cháu mới hối hận. Ly hôn rồi làm sao quay lại được. Mà ở quê cháu, đan bà ly hôn không được phân ruộng, vì phân ruộng đều theo danh sách tên của đàn ông mà. Ở quê nông dân mà không có ruộng thì biết làm gì đây…?”
Bố Tây chăm chú nghe Hạ kể chuyện, nghe tới đây ông nói chen vào: “Ly hôn rồi, cháu lại ra đây thì con ai trông?”
Hạ nói dối: “Người nhà cháu trông ạ.”
Hạ không nói thật vì anh em Quốc đã dặn không được nói, đừng để bố Tây biết con của Hạ là do chị dâu Quốc chăm sóc. Hạ cho rằng Quốc sợ bố Tây thấy phiền.
Sắp đến tết. Đâu đâu cũng là những pa nô, quảng cáo, hay các nữ nhân viên bán hàng mời mua giảm giá đang toét miệng cười trên các mặt báo lớn nhỏ…
Trong nhà những gì cần thay, cần rửa, cần cọ Hạ đều làm xong xuôi. Sau đó Hạ đi chợ còn mua thêm 1 bó hoa loa kèn khiến cả gian nhà thơm ngát hương hoa và tràn đầy sinh khí. Giờ đây, bố Tây đã giao hoàn toàn tiền tiêu hàng tháng của cả nhà cho Hạ, mua gì, ăn gì, thậm chí là các hóa đơn thanh toán hàng tháng đều do Hạ tự chi.
Trong thời gian này, Tây cũng giới thiệu cho bố rất nhiều người, sau cùng chọn cho bố 1 bà giáo sư họ Thái, cũng là giáo sư về Trung văn. Hai người qua lại với nhau 1 thời gian và đều cảm thấy cũng được, nên hẹn thứ 4 sẽ tới thăm nhà Tây. Hôm đó, cả nhà ăn cơm xong ra phòng khách xem ti vi, Tây nhắc tới giáo sư Thái, bảo rằng bố cảm thấy cũng được hay đi làm thủ tục đăng ký đi. Tây còn bảo người đó rất hợp với bố, trông cũng được và cũng là 1 giáo sư. Nhưng Hàng không đồng ý quan điểm của Tây, nói rằng với tuổi này rồi, vấn đề đâu phải xinh hay không, xấu hay không nữa. Tây chê Hàng coi thường phụ nữ, còn Hàng lại bảo Tây là đánh giá phiến diện. Bố đành phải xen vào ngăn 2 chị em cãi nhau và chuyển về chủ đề chính. “Chủ đề chính” đó là chuyện hôn nhân của 2 đứa. Đều đã lớn rồi, 1 đứa thì ly hôn về nhà ở, 1 đứa thì cứ trì hoãn hôn nhân. Ông trách Tây không cho ông biết sớm chuyện ly hôn với Quốc, rồi lại trách Hàng bị Giai “làm mê muội”, để rồi cứ sống như hiện nay, 3 bố con dựa vào nhau, 3 kẻ cô đơn sống cùng nhau… Đúng lúc ấy, Hạ thu dọn xong xuôi trong bếp bước ra và xin phép được về quê ăn tết.
Bố Tây chợt thấy hoang mang, ông thực sự không thể tưởng tượng nổi gia đình sẽ như thế nào nếu thiếu Hạ, hàng ngày biết phải làm sao đây? Nhưng ông vẫn nói: “Nên thế, nên thế, cháu nên về thăm nhà, cũng đi lâu rồi mà. Thế cụ thể định bao giờ về?” Hạ bảo muốn bàn với Quốc đã, xem 2 anh em Quốc bao giờ về, Hạ sẽ đi cùng 2 người đó.
“Được, thế cũng được.” Bố Tây nói mà trong giọng nói hiện rõ vẻ hụt hẫng. Tây cũng vậy, cũng hụt hẫng, nhưng hụt hẫng vì biết Quốc cũng sẽ về quê. Cho dù sau khi gia đình Tây ổn định cuộc sống hơn, đặc biệt là sau khi bố đã biết 2 vợ chồng chia tay, Tây và Quốc cũng rất ít khi qu
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu