XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối

Lượt xem :
a lại với nhau. Nhưng dù ít qua lại với nhau, nhưng Tây biết Quốc vẫn đang sống trong thành phố này, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn, giờ biết Quốc sẽ về quê Tây chợt thấy hụt hẫng, nhất là lại vào những ngày tết thế này nữa chứ.

Nhưng Thành lại không về quê ăn tết. Vì nếu tết không về mà ở lại làm sẽ được gấp 3 lần lương, bố bảo kiếm thêm chút tiền tốt hơn. Thế là Thành không về nữa. Tối đó, 2 anh em Quốc nói về chuyện này,Quốc chợt nảy ra suy nghĩ hay là đón chị dâu và các cháu lên Bắc Kinh ăn tết? Thành thực sự không ngờ. Trước nay chưa bao giờ dám nghĩ tới điều này. Nhưng giờ thấy chuyện này có thể thực hiện được thì trong lòng vui mừng xiết bao: vợ, con của Thành, có nằm mơ cũng không ngờ sẽ được lên Bắc Kinh! Hai anh em quyết định xong liền gọi cho Hạ bảo Hạ chủ động về trước, không phải đợi họ.

Hạ đang bận chuẩn bị về quê ăn tết, mua cho con gái bộ quần áo mới, truyện tranh và cả tiền lẻ nữa. Hôm đó, Hạ làm xong xuôi mọi việc, xin phép nghỉ ra ngoài mau cho con gái ít quà. Hạ đi rồi, Tây chỉ biết thở dài: “Chị Hạ đi thật bất tiện! Định tranh thủ tết nghỉ ngơi chút, giờ thì hết rồi, lại phải làm việc rồi…Hàng à, em cũng phải làm đấy nhé! Lần lượt mỗi người 1 ngày.”

Hàng nói với bố: “Bố, hay bố bảo chị Hạ đừng về. Chúng ta trả gấp 3 lần lương cho chị ấy theo đúng quy định của nhà nước.”

Bố Tây lắc đầu: “Nhà cô ấy còn có con nhỏ.”

“Đón con cô ấy lên đây.”

Tây xen vào: “Đón con chị ấy lên đây, chưa nói tới chuyện ở đâu, mà xem lúc đó chị ấy phải trông con hay là làm việc cho chúng ta?”

“Làm cả hai.”

“Làm thế được chắc, ông nội ạ! Đều làm được…em nghĩ người ta là cái máy chắc!”

Khi Tây nói bố không hề nói gì, bởi lúc đó vẻ mặt bố hiện rõ những hoài niệm linh tinh, bố bắt đầu nhắc lại: “Giờ này năm ngoái, mẹ các con vẫn còn, 2 bố mẹ còn cùng nhau đi dạo, cùng đi siêu thị, cùng mua sắm đồ tết…”

Cả Tây và Hàng cùng chẳng nói thêm gì nữa. Tối hôm ấy, bố Tây phát hiện ra chiếc gối của mẹ Tây hằng ngày vẫn đặt bên cạnh gối ông không thấy đâu nữa. Ông hỏi Hạ và được biết Hạ đã đem đi giặt rồi. Bố Tây cuống lên. “Cái gối đó không được giặt. Giặt rồi còn đâu mùi của mẹ Tây nữa?” Vì mẹ Tây ra đi rất bất ngờ, nên ông không có sự chuẩn bị để vượt qua đau thương này, không ngờ những vật mà người vợ quá cố còn lưu lại hình ảnh mình như nắm tóc, hay chiếc móng tay đều không có, thậm chí đến dấu tay hay vết chân cũng chẳng còn. Chỉ còn lại mỗi chút hơi ấm bà để lại nơi vật dụng hàng ngày này. Hơi ấm ấy cũng bay dần theo thời gian, chỉ còn lại chiếc gối, là còn vương chút hơi người vợ yêu quý.

Hàng đêm, bố Tây đều ôm nó đi ngủ. Nhưng ông cũng không tiện trách Hạ vì ông có nói cho ai trong nhà về điều này đâu. Đêm hôm đó, huyết áp của ông lại có dấu hiệu tăng lên. Mỗi lần bệnh tim của bố tái phát là huyết áp lại tăng lên như vậy. Tối đó, Hạ kê chiếc giường xếp ngủ ngay bên cạnh cửa phòng bố Tây, để cho ông ngủ yên tâm, nếu bên trong xảy ra chuyện gì thì Hạ có thể thức dậy ngay. Đêm đó, Hạ phải thức dậy 3 lần, lấy nước, lấy thuốc và 1 lần tự dậy để xem tình hình thế nào. Sự chu đáo và tận tâm của Hạ khiến bố Tây vô cùng cảm động.

Hạ quyết định không về quê ăn tết nữa. Một là vì Hạ không yên tâm về bố Tây, hai là Hạ cảm thấy lần này ông phát bệnh có 1 phần trách nhiệm của Hạ, hơi vô ý. Vì Hạ không về quê được nên anh em Quốc lại gặp chút khó khăn: con Hạ biết tính sao đây? Cả nhà Thành sẽ lên Bắc Kinh ăn tết, không thể để đứa nhỏ ở nhà với bố mẹ được. Nghĩ mãi rồi Thành bàn hay là thôi không đưa cả nhà lên nữa.

Quốc lắc đầu: “Bọn trẻ đã nói hết với mọi người rồi, với cả nhà, thậm chí là với lũ trẻ con, chúng vui lắm, giờ lại bảo không được có nên không?”

“Hay đưa cả con chị Hạ lên?” Thành bàn.

Quốc im lặng suy nghĩ hồi lâu mới gật đầu đồng ý, vì cũng chẳng còn cách nào khác mà. Sau đó, Quốc gọi cho Hạ nói về ý kiến của 2 anh em, nhưng có 1 điều kiện là con Hạ gia đình Thành sẽ dẫn lên và không được để cho gia đình Tây biết. Gác máy xuống, Thành lập tức hỏi Quốc vì sao phải khổ thế, vì sao không để cho họ biết? Quốc chỉ lắc đầu không nói gì.

Mùng một tết, bố Tây nhận điện chúc mừng của GS Thái hẹn, nhưng là do Hạ nhận máy. Hạ bảo bố Tây đang mệt nên không tiện nghe máy.Thế là GS Thái hỏi Hạ rất nhiều về tình hình sức khoẻ của Bố Tây khiến Hạ cảm nhận được sự quan tâm rất chân tình này. Gác máy xuống Hạ lập tức vào kể lại cho bố Tây nghe và thấy mưng cho ông. Chẳng hiểu vì sao bố Tây không nói lời nào, cũng chẳng hề tỏ ra chút vui mừng. TỐi mùng 2 tết GS Thái lại gọi điện hỏi thăm SK bố Tây, sau đó xin lỗi huỷ bỏ cuộc hẹn vào ngày mùng 3. Bố Tây nghe vậỵ vẫn chẳng nói lời nào. Lúc đó cả Hàng và Tây đều ở đó, và vẫn là Hạ nghe máy. Tây có hỏi cô Thái trong điện thoại nói vì sao không đến không? Hạ đáp rằng GS nói \"bận\". Thông thường nói thế có nghĩa là người ta không muốn tới, thế nên Tây hỏi xem có phải bố và cô Thai đang giận nhau không? bố Tây lắc đầu cười nói: \"bà ấy đang đánh bài chuồn thôi mà, vì nghe bảo bố con bị bệnh tim mà... người trẻ chọ chồng thường hỏi có tiền k, có đẹp trai không; người già chọn đối tượng thường hỏi có bệnh gì không, có sôngd được lâu không?\" Cả Tây và Hàng đều không hiểu. Bố Tây lại giải thích thêm: \"Các con không hiểu nhưng bố thì hiểu. Người già tái hôn là ví sao? Là để làm bạn và chăm sóc lẫn nhau. Căn cứ vào nhu cầu đó thì, một là không được quá già, hai là không nên có bệnh gì. Bố cũng vậy. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, không già yếu ư? không bệnh ttạt ư? Bố con vừa già vừa bệnh tật thế này người ta sao bận tâm được chứ?\" Cả Hàng và Tây đều không biết nên nói gì hơn.

Hôm đó, Hàng nói sẽ lái xe đưa cả nhà mà chủ yếu là bố đi ngắm cảnh, tản bộ. Không đến những nơi ồn ào, chỉ ngắm nhìn phố phường BK ngày tết cũng thấy vui rồi. Nhưng Hạ nói không muốn đi, bảo có mấy người đồng hương lên, tết nên muốn tụ tập với nhau. Hàng bảo sẽ lái xe tiện thể đưa Hạ đi nhưng Hạ lại bảo không tiện đường, Hạ khăng khăng muốn đi xe bú. Nói rồi ra khỏi cửa và vội đi luôn. Nửa đường Hàng mới chợt thấy vô lí hoi:Chị Hạ vẫn chưa biết chúng ta đi đường nào sao đã nói là không cùng đường nhỉ? Hay chị ấy không muốn đi cùng chunga ta. Buổi tối,cả nhà về lâu rồi mà Hạ vẫn chưa về, thế nên Hàng và Tây cho rằn Hạ đang đi tìm đối tượng của mình, đang yêu. Cũng vì điều này có thể phân tích cụ thể răng: thứ nhất, Hạ vốn bảo về quê rồi đột nhiên không về nữa. Cũng không nên nhỏ nhen mà nghĩ rằng người ta ở lại không phải vì bố mình, nhưng nếu nói là cả việc công lẫn việc tư thì chắc là không quá đáng, hai là vì sao Hạ không dám đi cùng mọi người? Cả nhà đi ra đường vốn chưa có đích đến cụ thể nào, vì thế có đưa Hạ đi cũng được chứ sao; ba là tối thế này rồi mà vẫn chưa về, thực sự là khó lí giải. Tuy nhiên bố Tây thì không cho rằng Hạ đi hẹn hò, nhưng thấy rất lo vì sao muộn thế mà vẫn chưa về, nhỡ may gặp người xấu thì sao? Nhất định khi có thời gian phải nhắc nhở Hạ chuyện này. Sau đó cũng chẳng đợi Hạ về và cũng chẳng nói chuyện này nữa. Ngày hôm sau làm xong mọi việc, Hạ lại xin phép đi ra ngoài vẫn là lí do đi họp mặt đồng hương, nhưng cũng dặn lại là sẽ về trước bữa tối, để nấu cơm cho cả nhà. Ngày tết cả nhà Tây trả lương cho Hạ cao gấp 3 lần ngày thường. Nhìn dáng vẻ vội vàng của Hạ Tây và Hàng đồng thanh nói Hạ đang đi hẹn hò. Chứ không đồng hương gì mà hôm qua gặp, hôm nay lại gặp. Nhưng bố Tây vẫn không tin, người ở quê lên BK làm giúp việc thì biết hẹn hò với ai. Hàng bảo có thể hẹn với công nhân. Sao lại không nhỉ? khi đó bố Tây mới hơi tin, nhưng đồng thời lại mang một mối lo khác, lo rằng Hạ bị mắc lừa. Và quyết định sẽ phải nói chuyện với Hạ. Thế nhưng trước mặt Hạ lại chẳng nói được gì. Người ta không hẹn hó mà mình lại bảo người ta đi hẹn hò thì chẳng phải mình không tin người ta hay sao? Mà Hạ lại là người có lòng tự trọng rất lớn, nếu không đúng thế thì cả hai đều rất khó xử. Thế nên bố Tây quyết định không nói nữa, để xem tình hình mai thế nào. Không ngoa, hôm nay, sau bữa ăn trưa, Hạ dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm rồi lại xin đi ra ngoài. Lí do vẫn như thế! Nghĩ lại về thái độ của Hạ mấy hôm nay, cứ như người mất hồn, từ sáng đã bắt đầu nôn nóng chờ tới trưa, mỗi lần được đi thì vui mừng vô cungd, thế chẳng phải đang hẹn hò thì là gì? Nhưng cũng mong Hạ tìm được một người phù hợp, ai mà lấy được Hạ kể cũng là có phúc lớn. Thế nhưng mọi người lại nghĩ,nếu Hạ tìm được người yêu, rồi tiếp đó sẽ kết hôn, kết hôn dù Hạ có muốn sống nhà Tây nữa thì chắc gì chồng Hạ đã đồng ý. Bố Tây nghĩ vậy lại thấy thất vọng, và trầm lắng. Ông nói nhỏ: \"Nếu Hạ thực sự có người thương, chắc sẽ chẳng ở lâu nhà chúng ta nữa\"

\"Bố, không sao đâu. Ở nhà có con mà. Con sẽ chăm sóc bố\" Tây an ủi bố.

Thế là bao hụt hẫng vì Hạ có thể rời khỏi nha mình, bố Tây đều trút lên đaauf con gái: \"Con chăm sóc bố hả? Con thì biết thế nào là \"Chăm sóc\" chưa?\"

Trưa hôm nay, Hạ dọn dẹp mọi thứ xong lại xin phép bố Tây ra ngoài. Hạ đi trước Hàng cũng bước ra theo: \"Không đươc, em phải theo xem, em không yên tâm!\" Nói vậy, Hàng mặc áo khoác rồi lấy chìa khoá xe đi.

\"Con xem cái gì?\"

\"Bốn ngày liền! Ngày nào cũng đi lại chẳng nói đi đâu!\" Hàng nói: \"Bố đừng nói con cái gì mà bí mật riwng tư nhe. Hiện giờ chị ấy ở nhà chúng ta. Chúng ta phải có trách nhiệm quan tâm! bố không thấy người ta nói giúp việc ra ngoài bị người lạ giết đấy à...\"
Một tiếng sau, hàng về nhà, vừa về đến nhà liền thông báo: \"Chị, chị đoán xem chị Hạ di đâu?... Tới nhà chị! nhà anh Quốc!\"

Tây sững người hỏi lại: \"Quốc và chị Hạ sao?\"

\"Sao không? họ là đồng hương, có cùng quan điểm. Anh Quốc đã thất bại với chị, chắc là thất vọng về con gái thành phố lắm rồi\"

Tây cảm thấy điều này là không thể, luôn miệng lẩm bẩm: \"Không thể,... không thể nào...\"

Bố Tây cũng buồn cho con gái, Hạ là đứa có nhiều ưu điểm, có năng lực, lại thêm yếu tố Hàng nhắc đến là \"Quốc đã thất vọng với con gái thành phố\", nếu nghĩ sâu ra thì chuyện này hoàn toàn có thể. Thế nên ông khuyên con gái: \"Tây à, dù sao con và Quốc cũng li hôn rồi, hai đứa chẳng còn quan hệ gì với nhau, nó có yêu ai, làm gì chúng ta không quản được, và cũng không có cái quyền đó\"

Hàng bênh chị nói: \"Sao không có quyền chứ? Lấy danh nghĩa mời giúp việc cho chúng ta, chúng ta bỏ tiền phí đi lại, nuôi ăn, nuôi ở, để cho họ tán tỉnh nhau, có lừa người ta cũng không lừa theo cách này chứ?\"

Bố Tây nhớ ra điều gì nói: \"Mà Quốc bảo tết về cơ mà nhỉ? Sao lại không về nữa?\"

\"Còn sao nữa, vì Hạ chứ sao?\"

\"Làm gì đến mức đó\"

Hàng ấm ức nói: \"Đúng là vô duyên,anh ta không biết tìm người tốt hơn à? nếu là người xinh đẹp, học vấn cao, trẻ trung thì thôi chúng ta chẳng thèm nói, chúng ta mặc kệ, chúc phúc cho 2 người họ. Đây lại tìm một người phụ nữ nông thôn không có học vấn - thực sự làm người ta mất mặt quá!\"

Bố Tây chau mày: \"Hàng, con tức cái gì chứ? Chuyện Quốc giơf chẳng liên quan gì tới gia đình chúng ta cả!\"

\"Không liên quan? Liên quan quá đi chứ! Ly hôn với chị, lại tán tỉnh Hạ, điều này nói lên cái gì? Nói lên là chị Hạ hơn đứt chị Tây rồi. Ít nhất
<<1 ... 891011>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1546/7580

Ring ring