Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối
| Lượt xem : |
gia đình về chuyện của Hạ, chị ấy nghe được cũng thấy mừng, nhưng thời gian này chị ấy không lên được, hai vợ chồng đang đòi hy hôn. Sự việc cụ thể thế nào con cũng không rõ, tóm lại là hiện tại chị ấy chưa thể lên. Con cũng bảo ở nhà là nếu cố nhờ được thì cố, còn nếu không được thì tìm giúp mình một người khác. Sau đó, hai mẹ con lên xe, và cùng đi vào đường cao tốc. Lúc đó Quốc mới khẽ kể với mẹ. Quốc nói rất hy vọng Tây có thể về quê đợt này. Mẹ Tây im lặng hồi lâu, và nói Quốc phải hứa đây là lần cuối cùng. Quốc đã hứa. Và mẹ Tây đồng ý về nói với Tây.
Nhưng Tây vẫn không đồng ý.
Hàng cũng khuyên chị: “Con ng sống cần biết giữ thể diện, cây sống cần có vỏ. Người nông thôn như họ cái gì cũng không có, ngoài trự thể diện ra, còn biết sống vì cái gì nữa? Bảo chị đi cũng chỉ vì thể diện của họ thôi mà.”
“Vậy em đi đi. Em cũng là em vợ của em trai của chồng cháu gái người mất đấy.”
Mẹ nhăn mặt xem vào: “Thôi, không phải lúc để đùa đâu. Ý của mẹ là con nên đi. Cho nhà người ta có chút thể diện. Đi cho nó có thôi, mẹ cũng chẳng nói nữa. Nhưng nếu vẫn muốn sống với Quốc, có một số việc con phải nhẫn nhịn…”
“Có gì mà con không phải nhẫn nhịn chứ! Con cũng đồng ý để anh Thành về ở cùng nhà rồi còn gì.”
“Nhưng rốt cuộc Thành nó có về đâu, mà Quốc thì bận thế nó vẫn tới dự họp báo sách của bố… Tây à, giờ con cần biết sống, suy nghĩ cho người khác nữa. Vợ chồng sống với nhau phải biết lựa, anh cương tôi nhu, tôi cương anh nhu, đừng bao giờ cả hai cùng cương lên, vì nếu cứ như vậy thì thật là khó sống với nhau.”
Để làm dịu không khí gia đình, Hàng hoà vào pha trò: “Mẹ, lúc còn trẻ mẹ và bố vẫn thế à, cũng lựa nhau mà sống hả?”
Bố đang chăm chú đọc báo ở phòng khách bỗng cũng ngẩng đầu lên nói: “Ừ. Có điều hầu như toàn là mẹ con cương thôi.”
“Tôi mà cương hả? Tôi có cương lên cũng chỉ là có tiếng không có miếng, quyền lực thực sự đều nằm trong tay ông cả. ông nói thử xem, trong nhà ta có quyết định gì lớn mà không nghe theo lời ông không?”
Tây không nhịn nổi nữa cười phá lên: “Bố thật đáng sợ nha.”
Mẹ Tây cũng bật cười: “Rất đáng sợ.”
Tây đến bên bố, lấy tờ báo bố đang đọc và nói: “Bố, đừng giả vờ đọc sách nữa, bảo cho con biết đi nào.”
Bố Tây giật lại tớ báo và nói: “Đi đi đi…” Rồi cả nhà cùng cười. Trong nhà có chút ấm áp hơn. Vừa cười bố Tây vừa nói: “Ý của bố cũng giống mẹ con, con nên đi lần này.”
Tây thở dài coi như là đồng ý. Bố mẹ Tây cũng thở dài nhẹ nhõm. Nguyên nhân cốt lõi, nguyên nhân sâu xa nhất của lời khuyên này mà không ai muốn nói ra chính là vấn đề Tây không thể sinh con.
Mẹ Tây bị đột quỵ nên mất.
Hôm đó, mẹ Tây vừa thực hiện một ca mổ khoảng tám tiếng đồng hồ xong, ngất ngay ngoài cửa phòng mổ. Bác sĩ phải cấp cứu suốt hai tiếng đồng hồ. Bố và Hàng đều tới, bệnh viện cũng cử bác sỹ giỏi nhất, sử dụng trang thiết bị tiên tiến nhất nhưng không thể cứu được.
Khi mẹ Tây mất, Tây đang phải khóc lóc giữa đám người lạ hoắc, khóc cho một người mà Tây chẳng hề thân quen. Đương nhiên Tây không thể khóc ra nước mắt, Quốc cũng vậy, chỉ biết cúi mặt thể hiện đang khóc. Vì chị dâu khóc rất thảm nên họ không thể không hoà vào nỗi bi thương ấy. Có hai người chuyên khóc thuê khá cũng tới giúp chị dâu khóc, đúng là chuyên gia có khác, khóc còn thảm thiết, thê lương và lâu hơn cả người thân của người chết, rồi vừa khóc vừa kêu những lời kêu khóc đau lòng. Ví như: “Ông đi rồi cháu biết sống sao đây.” Cũng có thể coi là một loại từ chuyên môn. Nhờ sự có mặt của họ mà đội ngũ khóc lóc thêm náo nhiệt, không khí buổi lễ cũng long trọng hơn. Ma chay cưới hỏi có lớn không, người tới có đông không là phụ thuộc vào mức độ quan hệ và cái duyên của người chủ nhà tạo dựng được. Nhưng sao gia đình chị dâu của Quốc lại cảm nhận được sự giả dối trong cái náo nhiệt ấy nhỉ? Điều này nói lên mọi người đối với người mất không hề đau thương, vì thế phải làm cho vở kịch bi thương này nào nhiệt hơn, như vậy chẳng khác nào đang bổ báng người chết. Hoặc có thể cái người ta quan tâm không phải là cảm nhận của người chết. Người sống làm tất cả những điều này cho người chết thực chất là vì những người còn đang sống. Đương nhiên Tây chỉ dám thầm nghĩ những điều này trong lòng, tuyệt đối không dám nói ra. Cũng chẳng ai nói ra. Tây không tin Quốc không có cảm giác như vậy. Cho dù Quốc có thể giữ được sự trầm tĩnh và tự nhiên nhập vai nhưng Tây thì không thể. Chẳng phải là giả tạo sao? Giả tạo mới dễ làm sao. Chỉ cần chen vào đám đông này, cúi gằm mặt xuống đừng để ai nhìn thấy vẻ mặt đau thương của mình là OK. Cứ nghĩ mới thấy khâm phục hai người khóc thuê này vô cùng; không có tài năng thiên phú, ví như không có khả năng khóc lóc cùng đám đông, không có một chất giọng lan toả, chân thực hay một bản lĩnh nghề nghiệp rất tốt, liệu có thể coi đó là một nghề nuôi thân được không.
Tin mẹ qua đời, Hàng không dám trực tiếp báo cho Tây biết, mà thông báo cho Quốc. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, hơn nữa – hơn nữa, bất luận thế nào đi chăng nữa, khi mẹ ra đi, bố và em trai còn được nhìn mặt mẹ lần cuối, còn Tây thì sao? Khi ra đi mẹ còn khoẻ mạnh, về tới nhà mẹ đã mất rồi. Hàng chẳng biết phải nói sao với chị. Khi Quốc nhận điện thoại báo, Tây đang bận bịu nấu cơm cho những người khóc thuê cùng với mẹ chồng. Tây nhận nhiệm vụ lo cơm nước, khắp mặt mày là tro bụi nên Quốc không dám, cũng không nỡ nói cho Tây biết sự thật. Chỉ nói là mẹ bị ốm, bố gọi báo hai vợ chồng nên về. Cho dù nói nhẹ bớt vậy, Quốc vẫn sợ, không biết Tây sẽ phản ứng như thế nào. Dù sao thì, sự thật cứ chờ về Bắc Kinh nói cũng được vậy. Ở Bắc Kinh còn có bố và em trai, và còn có các bác sĩ giỏi với điều kiện y tế tiên tiến, nếu Tây quá kích động mà không kìm chế được, thì cũng dễ xử lý hơn là ở vùng quê nghèo hẻo lánh này. Quốc nói với bố mẹ là mẹ Tây qua đời, bố mẹ Quốc đều vô cùng kinh ngạc, vội giục hai vợ chồng mau đi. Trên đường về, Tây như ngồi trên đống lửa, cứ gọi cho Hàng suốt để hỏi tình hình của mẹ. Quốc đã bàn với Hàng từ trước, nên trong điện thoại, Hàng chỉ báo với chị là mẹ bị ốm, chứ không dám nói là không nặng, cũng đã chuẩn bị tâm lý luôn cho chị. Nghe nói mẹ bị bệnh rất nặng, Tây càng sốt ruột, nhưng Tây không hề được chuẩn bị tâm lý và dự báo rằng sẽ vĩnh viễn xa mẹ từ lúc ấy.
**********************
Ở một nơi rất yên bình sau bệnh viện, ở đó có một hàng xe goòng, nhưng chỉ một xe có người, được phủ khăn trắng, bên trong tĩnh lặng, có thể do quá xa phố xá, ánh mặt trời cũng ít. Cửa mở ra, người còn dính nguyên bụi đường, Tây lao vào bên trong, mở chiếc khăn ra và trông thấy người mẹ thân yêu của mình. Tây chẳng nói được lời nào, ôm chầm lấy mẹ, áp mặt mình lên gương mặt mẹ, nước mắt như rửa sạch mặt mẹ, song Tây khóc không thành tiếng….
Quốc đứng cách đó không xa cũng đang thầm khóc, còn Hàng đang đỡ bố đứng bên giường bệnh. Khi nghe tin vợ mất, bố Tây cũng lên cơm đau tim phải nhập viện.
Tây vẫn không nói gì khiến mọi người lo lắng. Quốc không thể nhẫn nại hơn nữa liền tiến lại gần, ôm Tây từ phía sau: “Tây à, chúng ta đi thôi.”
Tây không nhúc nhích, cũng chẳng nói gì, rất lâu, rồi mới khẽ thì thầm: “Anh Quốc, chúng ta chia tay nhé.”
Quốc lặng người rồi sau đó vội hỏi: “Tây, đây chỉ là chuyện tình cờ không may mà thôi…”
“Là cái tất nhiên trong cái ngẫu nhiên… Em đã hiểu rõ rồi, sự khác biệt về hiện thực sống giữa chúng ta quá sâu, sâu tới mức tình yêu của chúng ta không thể vượt qua được…”
“Tây!”
“Ly hôn đi, chúng ta hãy ly hôn đi, đau một lần còn hơn đau mãi.”
*****************************
Hai người hoàn thành thủ tục ly hôn rất nhanh. Tài sản chia cũng đơn giản, của ai người nấy lấy lại. Nhà là Quốc đặt cọc, sau trả dần cũng do Quốc trả, hơn nữa ở Bắc Kinh Quốc không có nhà nên thuộc về Quốc. Hôm hai người bước ra khỏi toà án nhân dân, Tây trở về nhà lấy nốt vài đồ cần thiết. Giờ này chẳng cần phải trống đánh cờ mở để vác đồ về nhà nữa vì Tây sợ bố nghi ngờ, bố vẫn chưa biết chuyện hai người ly hôn mà. Hiện giờ bố không thể chịu thêm bất cứ chuyện gì nữa…
Tây khoác hai ba lô đồ rời khỏi nhà Quốc, Quốc tiến Tây tới nơi, cửa mở ra, Quốc nhường Tây đi trước nhưng Tây đứng đó rất lâu không di chuyển. Cửa thang đóng lại, rồi lại đi lên. Quốc không hiểu vì sao, chỉ biết nhìn Tây và khẽ nhắc: “Tiểu Tây.”
Tây cũng khẽ nói: “… cõng em.”
Trên cầu thang bộ, không một ánh đèn, Quốc cõng Tây xuống tầng. Không ai nói câu nào. Anh trăng lại chiếu tới cầu thang, từ nơi cửa sổ ở chiếu nghỉ, tất cả vẫn như trước kia, nhưng lại chẳng như trước nữa. Ánh trăng chảy vào như nước, âm nhạc như một khúc ca, đó là khúc ca đang tấu lên trong lòng họ, khúc ca về “câu chuyện tình yêu” của họ. Bỗng nhiên , Tây ôm chặt vai Quốc, khóc không thành tiếng.
Bố Tây ra viện. Hôm nay, hai chị em Tây cùng vào đón bố về, Tây nép mình sau bố, một tay nắm thật chặt bàn tay bố. Hàng cứ chạy đi chạy lại lo chuyện cơm nước cho bố. Không ai nói với ai lời nào. Lúc đó, chuông cửa reo lên, Hàng vội chạy ra mở cửa, thì ra Giai tới thăm. Hàng cảm thấy không thoải mái. Và sự không thoái mái ấy hình như thể hiện hơi quá nên Giai cũng cảm nhận được.
Chuyện của Giai và Hàng vẫn chưa được bố mẹ đồng ý, nhưng sau đó, vì Giai, Hàng đã quyết làm một “thanh niên nổi loạn” - chuyện của hai người là chuyện của Hàng và Giai mà thôi, mãi khi mẹ ra đi rồi Hàng mới hiểu, sở dĩ học làm như vậy vì cả hai đều cho rằng bố mẹ sẽ mãi là bố mẹ, dù thế nào đi chăng nữa cũng là bố mẹ, sau cùng rồi cũng sẽ bỏ qua cho Hàng, đón Hàng trở về, chấp nhận Hàng. Cũng vì thế Hàng quyết định cùng Giai chuẩn bị đám cưới, để mặc bố mẹ ở vào tình thế tiền trảm hậu tấu. Nhưng, sự việc đã dạy cho Hàng biết không hề đơn giản như vậy, bố mẹ có thể sẽ ra đi bất kỳ lúc nào, cả hai đều đã già rồi, cuộc sống với họ giờ quá mỏng manh. Có lẽ, những ngày tháng cuối cùng không giấu giếm bố mẹ về chuyện cưới Giai chính là sự may mắn và là điều Hàng không hối hận nhất. Nếu Hàng giấu bố mẹ chuyện này, giờ đây Hàng sẽ là kẻ “tiền trảm” song không còn cơ hội mà “hậu tấu” nữa. Mẹ đã đi rồi, nếu không còn bố nữa, thì Hàng và chị gái sẽ là hai đứa trẻ mồ côi trên đời.
Hàng đứng chắn trước cửa, không hề có ý định mời Giai vào. Lập tức thái độ của Giai lúc ấy cũng khách sáo vô cùng: “Bố anh đỡ chưa? Em đến để đưa bác “sách mẫu”. Đó là cuốn sách bố Tây mới xuất bản. Hàng nhận gói sách trong tay Giai, đặt ở phía cạnh cửa rồi kéo Giai đi, đóng cửa lại.
“Giai, hiện giờ bệnh tim của bố không tốt, huyết áp không ổn định.” Giai gật đầu chờ Hàng nói tiếp. Hàng cảm thấy những lời tiếp theo định nói sao khó thốt thành lời đến thế, nhưng Hàng vẫn phải cắn răng nói ra: “Ý anh là, chuyện của chúng mình, tạm thời cứ thế đã, em biết thái độ của bố với chuyện này mà …”
Giai ngắt lời Hàng nói: “Em biết, em cũng không có ý định gì khác, chỉ là mang sách tới cho bác thôi, em nghĩ có thể điều này sẽ an ủi bác phần nào…” và còn một cách nghĩ nữa mà ngay đến nghĩ thôi Giai cũng không muốn nghĩ lại nữa, đó là: Giai vốn định tới là để an ủi Hàng!
Hàng thở dài:
QUAY LẠINhưng Tây vẫn không đồng ý.
Hàng cũng khuyên chị: “Con ng sống cần biết giữ thể diện, cây sống cần có vỏ. Người nông thôn như họ cái gì cũng không có, ngoài trự thể diện ra, còn biết sống vì cái gì nữa? Bảo chị đi cũng chỉ vì thể diện của họ thôi mà.”
“Vậy em đi đi. Em cũng là em vợ của em trai của chồng cháu gái người mất đấy.”
Mẹ nhăn mặt xem vào: “Thôi, không phải lúc để đùa đâu. Ý của mẹ là con nên đi. Cho nhà người ta có chút thể diện. Đi cho nó có thôi, mẹ cũng chẳng nói nữa. Nhưng nếu vẫn muốn sống với Quốc, có một số việc con phải nhẫn nhịn…”
“Có gì mà con không phải nhẫn nhịn chứ! Con cũng đồng ý để anh Thành về ở cùng nhà rồi còn gì.”
“Nhưng rốt cuộc Thành nó có về đâu, mà Quốc thì bận thế nó vẫn tới dự họp báo sách của bố… Tây à, giờ con cần biết sống, suy nghĩ cho người khác nữa. Vợ chồng sống với nhau phải biết lựa, anh cương tôi nhu, tôi cương anh nhu, đừng bao giờ cả hai cùng cương lên, vì nếu cứ như vậy thì thật là khó sống với nhau.”
Để làm dịu không khí gia đình, Hàng hoà vào pha trò: “Mẹ, lúc còn trẻ mẹ và bố vẫn thế à, cũng lựa nhau mà sống hả?”
Bố đang chăm chú đọc báo ở phòng khách bỗng cũng ngẩng đầu lên nói: “Ừ. Có điều hầu như toàn là mẹ con cương thôi.”
“Tôi mà cương hả? Tôi có cương lên cũng chỉ là có tiếng không có miếng, quyền lực thực sự đều nằm trong tay ông cả. ông nói thử xem, trong nhà ta có quyết định gì lớn mà không nghe theo lời ông không?”
Tây không nhịn nổi nữa cười phá lên: “Bố thật đáng sợ nha.”
Mẹ Tây cũng bật cười: “Rất đáng sợ.”
Tây đến bên bố, lấy tờ báo bố đang đọc và nói: “Bố, đừng giả vờ đọc sách nữa, bảo cho con biết đi nào.”
Bố Tây giật lại tớ báo và nói: “Đi đi đi…” Rồi cả nhà cùng cười. Trong nhà có chút ấm áp hơn. Vừa cười bố Tây vừa nói: “Ý của bố cũng giống mẹ con, con nên đi lần này.”
Tây thở dài coi như là đồng ý. Bố mẹ Tây cũng thở dài nhẹ nhõm. Nguyên nhân cốt lõi, nguyên nhân sâu xa nhất của lời khuyên này mà không ai muốn nói ra chính là vấn đề Tây không thể sinh con.
Mẹ Tây bị đột quỵ nên mất.
Hôm đó, mẹ Tây vừa thực hiện một ca mổ khoảng tám tiếng đồng hồ xong, ngất ngay ngoài cửa phòng mổ. Bác sĩ phải cấp cứu suốt hai tiếng đồng hồ. Bố và Hàng đều tới, bệnh viện cũng cử bác sỹ giỏi nhất, sử dụng trang thiết bị tiên tiến nhất nhưng không thể cứu được.
Khi mẹ Tây mất, Tây đang phải khóc lóc giữa đám người lạ hoắc, khóc cho một người mà Tây chẳng hề thân quen. Đương nhiên Tây không thể khóc ra nước mắt, Quốc cũng vậy, chỉ biết cúi mặt thể hiện đang khóc. Vì chị dâu khóc rất thảm nên họ không thể không hoà vào nỗi bi thương ấy. Có hai người chuyên khóc thuê khá cũng tới giúp chị dâu khóc, đúng là chuyên gia có khác, khóc còn thảm thiết, thê lương và lâu hơn cả người thân của người chết, rồi vừa khóc vừa kêu những lời kêu khóc đau lòng. Ví như: “Ông đi rồi cháu biết sống sao đây.” Cũng có thể coi là một loại từ chuyên môn. Nhờ sự có mặt của họ mà đội ngũ khóc lóc thêm náo nhiệt, không khí buổi lễ cũng long trọng hơn. Ma chay cưới hỏi có lớn không, người tới có đông không là phụ thuộc vào mức độ quan hệ và cái duyên của người chủ nhà tạo dựng được. Nhưng sao gia đình chị dâu của Quốc lại cảm nhận được sự giả dối trong cái náo nhiệt ấy nhỉ? Điều này nói lên mọi người đối với người mất không hề đau thương, vì thế phải làm cho vở kịch bi thương này nào nhiệt hơn, như vậy chẳng khác nào đang bổ báng người chết. Hoặc có thể cái người ta quan tâm không phải là cảm nhận của người chết. Người sống làm tất cả những điều này cho người chết thực chất là vì những người còn đang sống. Đương nhiên Tây chỉ dám thầm nghĩ những điều này trong lòng, tuyệt đối không dám nói ra. Cũng chẳng ai nói ra. Tây không tin Quốc không có cảm giác như vậy. Cho dù Quốc có thể giữ được sự trầm tĩnh và tự nhiên nhập vai nhưng Tây thì không thể. Chẳng phải là giả tạo sao? Giả tạo mới dễ làm sao. Chỉ cần chen vào đám đông này, cúi gằm mặt xuống đừng để ai nhìn thấy vẻ mặt đau thương của mình là OK. Cứ nghĩ mới thấy khâm phục hai người khóc thuê này vô cùng; không có tài năng thiên phú, ví như không có khả năng khóc lóc cùng đám đông, không có một chất giọng lan toả, chân thực hay một bản lĩnh nghề nghiệp rất tốt, liệu có thể coi đó là một nghề nuôi thân được không.
Tin mẹ qua đời, Hàng không dám trực tiếp báo cho Tây biết, mà thông báo cho Quốc. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, hơn nữa – hơn nữa, bất luận thế nào đi chăng nữa, khi mẹ ra đi, bố và em trai còn được nhìn mặt mẹ lần cuối, còn Tây thì sao? Khi ra đi mẹ còn khoẻ mạnh, về tới nhà mẹ đã mất rồi. Hàng chẳng biết phải nói sao với chị. Khi Quốc nhận điện thoại báo, Tây đang bận bịu nấu cơm cho những người khóc thuê cùng với mẹ chồng. Tây nhận nhiệm vụ lo cơm nước, khắp mặt mày là tro bụi nên Quốc không dám, cũng không nỡ nói cho Tây biết sự thật. Chỉ nói là mẹ bị ốm, bố gọi báo hai vợ chồng nên về. Cho dù nói nhẹ bớt vậy, Quốc vẫn sợ, không biết Tây sẽ phản ứng như thế nào. Dù sao thì, sự thật cứ chờ về Bắc Kinh nói cũng được vậy. Ở Bắc Kinh còn có bố và em trai, và còn có các bác sĩ giỏi với điều kiện y tế tiên tiến, nếu Tây quá kích động mà không kìm chế được, thì cũng dễ xử lý hơn là ở vùng quê nghèo hẻo lánh này. Quốc nói với bố mẹ là mẹ Tây qua đời, bố mẹ Quốc đều vô cùng kinh ngạc, vội giục hai vợ chồng mau đi. Trên đường về, Tây như ngồi trên đống lửa, cứ gọi cho Hàng suốt để hỏi tình hình của mẹ. Quốc đã bàn với Hàng từ trước, nên trong điện thoại, Hàng chỉ báo với chị là mẹ bị ốm, chứ không dám nói là không nặng, cũng đã chuẩn bị tâm lý luôn cho chị. Nghe nói mẹ bị bệnh rất nặng, Tây càng sốt ruột, nhưng Tây không hề được chuẩn bị tâm lý và dự báo rằng sẽ vĩnh viễn xa mẹ từ lúc ấy.
**********************
Ở một nơi rất yên bình sau bệnh viện, ở đó có một hàng xe goòng, nhưng chỉ một xe có người, được phủ khăn trắng, bên trong tĩnh lặng, có thể do quá xa phố xá, ánh mặt trời cũng ít. Cửa mở ra, người còn dính nguyên bụi đường, Tây lao vào bên trong, mở chiếc khăn ra và trông thấy người mẹ thân yêu của mình. Tây chẳng nói được lời nào, ôm chầm lấy mẹ, áp mặt mình lên gương mặt mẹ, nước mắt như rửa sạch mặt mẹ, song Tây khóc không thành tiếng….
Quốc đứng cách đó không xa cũng đang thầm khóc, còn Hàng đang đỡ bố đứng bên giường bệnh. Khi nghe tin vợ mất, bố Tây cũng lên cơm đau tim phải nhập viện.
Tây vẫn không nói gì khiến mọi người lo lắng. Quốc không thể nhẫn nại hơn nữa liền tiến lại gần, ôm Tây từ phía sau: “Tây à, chúng ta đi thôi.”
Tây không nhúc nhích, cũng chẳng nói gì, rất lâu, rồi mới khẽ thì thầm: “Anh Quốc, chúng ta chia tay nhé.”
Quốc lặng người rồi sau đó vội hỏi: “Tây, đây chỉ là chuyện tình cờ không may mà thôi…”
“Là cái tất nhiên trong cái ngẫu nhiên… Em đã hiểu rõ rồi, sự khác biệt về hiện thực sống giữa chúng ta quá sâu, sâu tới mức tình yêu của chúng ta không thể vượt qua được…”
“Tây!”
“Ly hôn đi, chúng ta hãy ly hôn đi, đau một lần còn hơn đau mãi.”
*****************************
Hai người hoàn thành thủ tục ly hôn rất nhanh. Tài sản chia cũng đơn giản, của ai người nấy lấy lại. Nhà là Quốc đặt cọc, sau trả dần cũng do Quốc trả, hơn nữa ở Bắc Kinh Quốc không có nhà nên thuộc về Quốc. Hôm hai người bước ra khỏi toà án nhân dân, Tây trở về nhà lấy nốt vài đồ cần thiết. Giờ này chẳng cần phải trống đánh cờ mở để vác đồ về nhà nữa vì Tây sợ bố nghi ngờ, bố vẫn chưa biết chuyện hai người ly hôn mà. Hiện giờ bố không thể chịu thêm bất cứ chuyện gì nữa…
Tây khoác hai ba lô đồ rời khỏi nhà Quốc, Quốc tiến Tây tới nơi, cửa mở ra, Quốc nhường Tây đi trước nhưng Tây đứng đó rất lâu không di chuyển. Cửa thang đóng lại, rồi lại đi lên. Quốc không hiểu vì sao, chỉ biết nhìn Tây và khẽ nhắc: “Tiểu Tây.”
Tây cũng khẽ nói: “… cõng em.”
Trên cầu thang bộ, không một ánh đèn, Quốc cõng Tây xuống tầng. Không ai nói câu nào. Anh trăng lại chiếu tới cầu thang, từ nơi cửa sổ ở chiếu nghỉ, tất cả vẫn như trước kia, nhưng lại chẳng như trước nữa. Ánh trăng chảy vào như nước, âm nhạc như một khúc ca, đó là khúc ca đang tấu lên trong lòng họ, khúc ca về “câu chuyện tình yêu” của họ. Bỗng nhiên , Tây ôm chặt vai Quốc, khóc không thành tiếng.
Bố Tây ra viện. Hôm nay, hai chị em Tây cùng vào đón bố về, Tây nép mình sau bố, một tay nắm thật chặt bàn tay bố. Hàng cứ chạy đi chạy lại lo chuyện cơm nước cho bố. Không ai nói với ai lời nào. Lúc đó, chuông cửa reo lên, Hàng vội chạy ra mở cửa, thì ra Giai tới thăm. Hàng cảm thấy không thoải mái. Và sự không thoái mái ấy hình như thể hiện hơi quá nên Giai cũng cảm nhận được.
Chuyện của Giai và Hàng vẫn chưa được bố mẹ đồng ý, nhưng sau đó, vì Giai, Hàng đã quyết làm một “thanh niên nổi loạn” - chuyện của hai người là chuyện của Hàng và Giai mà thôi, mãi khi mẹ ra đi rồi Hàng mới hiểu, sở dĩ học làm như vậy vì cả hai đều cho rằng bố mẹ sẽ mãi là bố mẹ, dù thế nào đi chăng nữa cũng là bố mẹ, sau cùng rồi cũng sẽ bỏ qua cho Hàng, đón Hàng trở về, chấp nhận Hàng. Cũng vì thế Hàng quyết định cùng Giai chuẩn bị đám cưới, để mặc bố mẹ ở vào tình thế tiền trảm hậu tấu. Nhưng, sự việc đã dạy cho Hàng biết không hề đơn giản như vậy, bố mẹ có thể sẽ ra đi bất kỳ lúc nào, cả hai đều đã già rồi, cuộc sống với họ giờ quá mỏng manh. Có lẽ, những ngày tháng cuối cùng không giấu giếm bố mẹ về chuyện cưới Giai chính là sự may mắn và là điều Hàng không hối hận nhất. Nếu Hàng giấu bố mẹ chuyện này, giờ đây Hàng sẽ là kẻ “tiền trảm” song không còn cơ hội mà “hậu tấu” nữa. Mẹ đã đi rồi, nếu không còn bố nữa, thì Hàng và chị gái sẽ là hai đứa trẻ mồ côi trên đời.
Hàng đứng chắn trước cửa, không hề có ý định mời Giai vào. Lập tức thái độ của Giai lúc ấy cũng khách sáo vô cùng: “Bố anh đỡ chưa? Em đến để đưa bác “sách mẫu”. Đó là cuốn sách bố Tây mới xuất bản. Hàng nhận gói sách trong tay Giai, đặt ở phía cạnh cửa rồi kéo Giai đi, đóng cửa lại.
“Giai, hiện giờ bệnh tim của bố không tốt, huyết áp không ổn định.” Giai gật đầu chờ Hàng nói tiếp. Hàng cảm thấy những lời tiếp theo định nói sao khó thốt thành lời đến thế, nhưng Hàng vẫn phải cắn răng nói ra: “Ý anh là, chuyện của chúng mình, tạm thời cứ thế đã, em biết thái độ của bố với chuyện này mà …”
Giai ngắt lời Hàng nói: “Em biết, em cũng không có ý định gì khác, chỉ là mang sách tới cho bác thôi, em nghĩ có thể điều này sẽ an ủi bác phần nào…” và còn một cách nghĩ nữa mà ngay đến nghĩ thôi Giai cũng không muốn nghĩ lại nữa, đó là: Giai vốn định tới là để an ủi Hàng!
Hàng thở dài:
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu