Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối
| Lượt xem : |
ố đế. Tuyệt hậu là một chuyện vô cùng to lớn ở nông thôn, trong khi đó Quốc lại là một đứa con rất có hiếu với bố mẹ, xét về khách quan đây cũng có thể coi là một ưu điểm... Suốt bảy, tám năm kết hôn cũng giúp Tây khôn lớn hơn nhiều. Khi còn tre, Tây nghĩ về tình yêu thật tinh khiết như nước chưng cất, không lẫn chút tạp chất. Giờ nghĩ lại mới thấy chẳng thể nào thế được. Tất cả tình yêu đều là kết quả của sự cân bằng những điều kiên khách quan và chủ quan với nhau. Ví như Quốc, nếu giờ đây Quốc là một công nhân, mỗi tháng lương vài trăm tệ đến 1000 tệ, ngày nào cũng mồ hôi nhễ nhại - Trên người anh Thành có mùi đó mà, Thành cứ vào nhà là cả nhà lại tràn đây mùi mồ hôi - liệu Tây có yêu Quốc không? Khẳng định là không. Bản thân chỉ là người phàm sao lại yêu cầu người khác là thánh nhân chứ.
Thái độ của chuyên gia khiến Tây vô cùng thất vọng. Tây hi vọng chuyên gia sẽ trả lời mình là có hay không thể chữa để còn quyết định sẽ ra đi hay ở lại. Nhưng chuyên gia đó không nói có cũng chẳng nói không, bị Tây hỏi dồn nhiều quá còn sinh ra cáu gắt - may mà Tây tìm hỏi chuyên gia với giá 100 tệ, chứ nếu là chuyên gia thông thường với giá 14 tệ thì làm sao mà hỏi được nhiều đến thế. Tây phải biết rằng bác sỹ càng giỏi, càng không thể nói rõ ràng là có hay không với bệnh nhân. Nếu Tây muốn biết một câu trả lời chắc chắn đến thế và cả phương thức chữa bệnh nữa thì chỉ có thể tìm thấy trên các tờ quảng cáo dọc đường mà thôi.
Từ bệnh viện đi ra, trong lòng Tây rất hoang mang. Đúng lúc ấy Quốc gọi địên tới, mời Tây về nhà với thái độ rất thành khẩn, đồng thời nói lời cảm ơn và xin lỗi về việc nhờ vả công việc cho Thành. Rất khách sáo, rất lí trí. Có lẽ Quốc cũng như Tây, cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều trong hôn nhân. Thế nên, Tây cũng đã trả lời Quốc với thái độ như vậy trong điện thoại. Thực ra Tây về nhà bố mẹ ở cũng không có gì là không tốt, xét về điều kiện sinh hoạt có khi còn tốt hơn ở nhà ý chứ,ít nhất là có nhà ăn, khi nào không muốn nấu cơm có thế gọi cơm lên. Tây không muốn về nhà ở chẳng qua cũng chỉ là vấn đề tâm lý, cảm giác như không được chồng coi trọng. Giờ đây cả hai đã nói rõ với nhau về vấn đề này, như vậy vấn đề tâm lí được giải quyết, chỉ cần căn cứ vào thực tế mà làm sao cho mọi người thấy ổn là được.
Về đến nha, Tây không ngờ Quốc đã đợi sẵn từ lâu, đang ngồi nói chuyện với bố rất nhiệt tình. Vừa trông thấy Tây bố liền giục Tây đi don đồ đạc để về, còn bảo Quốc bận thế mà vẫn đích thân đến đón Tây. Quốc chẳng nói lời nào chỉ mỉm cười gật đâu như để xác nhận và nhấn mạnh thêm lời của bố là thật. Hành động này của Quốc khiến Tây rất ngạc nhiên và cảm động. Tây biết hiện giờ Quốc rất bận, nghe nói giờ tới công ty tìm Quốc còn phải hẹn trước, không hẹn là không gặp được QUốc, chẳng khác nào bệnh nhân hẹn gặp mẹ Tây ở BV. Tây hỏi Quốc nếu về thì anh Thành biết tính sao? Quốc không nói anh Thành tính sao, chỉ bảo Quốc hi vọng là Tây sẽ trở về, bố Tây cũng khuyên con gái nên trở về. Tây hít 1 hơi thật sâu rồi vào thu dọn đồ đạc. Lần này Tây cãi nhau với Quốc khá to và lâu, vì thế đồ đạc mang theo cũng khá nhiều, thu dọn lại tương đối lâu. Đang dọn được nửa chừng thì tới giờ nấu cơm, bởi vậy Tây vào bếp để nấu cơm. Quốc định vào bếp nấu cơm nhưng bố bảo không cần. Giờ đâu có như trước đây, Quốc có thể tự nhiên thay đồ vào nấu cơm cho cả nhà. Tây cảm thấy có đôi chút chua xót, thiết nghĩ, có lẽ vì Tây chưa giải quyết tốt mối quan hệ này nên người nhá Tây, trong đó có cả bố Tây - người quý Quốc nhất - cũng thấy hơi khách sáo với Quốc.
Khi Tây đang cầm nồi cơm đi ra thì Hàng về. Những gì Hàng làm cho Thành mà chính xác là làm vì Tây khiến Tây vô cùng cảm kích, vì thế hơn ai hết, Tây rất sốt ruột vì Hàng bị mất việc, sự nghiệp là quan trọng nhất với người đàn ông mà. Đó là chân lí đơn giản nhưng chính xác nhất ở moị nơi. Hàng muốn kết hôn với Giai nhưng có lấy nhau thì cũng phải cần tiền chứ, chẳng lẽ lấy nhau rồi để vợ nuôi chắc. Song Tây biết Hàng cũng đã nghĩ tới điều này nên không muốn nói nữa sẽ gây thêm áp lực cho Hàng, thế nhưng cũng không thể không nói gì vì thế đành lái sang chuyện khác:\"Giờ không phải đi làm nữa, cả ngày từ sáng tới tối cứ ở bên ngoài bận bịu cái gì? Giờ này mới về là sao? Chị Hạ không còn ở đây nữa nếu rỗi em làm việc nhà đi, chẳng nhẽ cứ ngồi ăn không hả?\"
\"E làm việc nhà hả, ai trả lương cho em mỗi tháng 12 nghìn tệ hả?\"
Bố Tây quan tâm nên hỏi tiếp: \"Tình hình phỏng vấn thế nào?\"
\"Không xem đúng là không biết, xem rồi sợ phát khiếp, thế mới biết thế giới bên ngoài rộng thật\"
\"Thôi được rồi không cần khoác lác nữa. Nước chúng ta gì thiếu chứ người đâu có thiếu\"
\"Nhưng thiếu nhân tài\"
Quốc cũng hỏi đầy vẻ quan tâm: \"E quyết định chưa?\"
Hàng phẩy tay \"E vẫn đang lựa chọn\"
Tây nói chen vào: \"Úi giời vẫn còn làm cao!\"
Lúc đó, bố hỏi thăm: \"Giai nó tỏ thái độ như thế nào về chuyện này?\"
Hàng vội vã trả lời: \"Cô ấy chả nói gì\"
BỐ hừm một tiếng rồi hỏi tiếp: \"Không nói gì?Bố thực sự không tin nó không nói gì. Bố cho con biết không có cô gái nào chịu yêu 1 kẻ lãng tử chỉ biết rúc váy đàn bà đâu...\"
Hàng nghiêm túc nói: \"Bô, cho phép con nói, trước khi bố mẹ chịu thay đổi thành kiến, xin đưng nói với con về Giai nữa!\"
Không khí bỗng trở nên căng thẳng, Tây vội đưa nồi cơm vào tay Hàng và nói: \"Vào bếp nấu còn phải dọn dẹp đồ đạc\". Rồi đẩy Hàng vào bếp.
Hàng vào nấu cơm, Tây tiếp tục dọn đồ. Mẹ Tây đi làm về nhìn thấy Quốc ở đây có vẻ hơi ngạc nhiên, chỉ chào hỏi qua loa rồi cởi giày vào rửa tay, cũng chẳng buồn hỏi: \"Đến làm gì?\" hoặc:\"Có chuyện gì không?\". Cứ mặc kệ Quốc, mẹ chẳng buồn nhìn. Bố Tây biết ý đi vào nhà VS hỏi: \"Thằng Quốc tới đón Tây về\". Mẹ Tây chỉ \"Ừ\" một tiếng, rồi lại chuyên tâm vào rửa tay. Từ buồng tắm đi ra, bố Tây hỏi lơn: \"Quốc à, tối nay ở lại đây ăn cơm nhé. Bố dang chuẩn bị bài phát biểu cho cuộc họp báo nên cũng chẳng có thời gian nấu cơm\"
Hàng nấu cơm xong, trước khi bước vào phòng còn nhắc nhở: \"Bố việc thuê giúp việc khác chúng ta phải mau làm đấy\"
\"Không làm thì sao biết được, thuê giúp việc giờ rất khó! Đã liên hệ với trung tâm môi giớ mấy lần rôi, nhưng chỉ toàn là những người hơn 20 tưôi thôi.\"
Tây từ phòng nói vọng ra; \"trẻ quá cũng không được vừa không biết việc lại không yên tâm chút nào\"
\"Nhưng nhièu tuổi cũng không hẳn là tốt. Người giúp việc của ông giáo sư tầng trên ý,tuổi cũng đâu còn nhỏ, hơn 40 tuổi rồi mà cũng chẳng biết sống gì cả. Mình thích ăn thịt, bữa nào cũng nấu thịt ăn, làm cho ông ấy huyết áp cứ tăng lên...\"
Quốc và Hàng cùng vào dọn bàn ăn, Hang nói \"Anh rể liệu có thể mời chị Hạ quay lại không?\"
Bố Tây nói luôn: \"Lúc này con mới nhớ tới người ta...Hàng, con đừng tưởng chỉ mình con là người tài. Nghành nghề nào cũng có nhân tài, Hạ chính là nhân tài của nghành này đấy!\"
\"Chị Hạ trách con à?\" Hàng hỏi \"Đúng là lỗi tại con. Nhưng không nên chỉ trách con. Mọi người đều có phần trách nhiệm mà.\"
Lời Hàng nói đúng vì thế chẳng ai nói gì nữa. Quốc vội nói vào: \"Đều là hiểu nhầm thôi mà, giải thích rõ rang là được, để con gọi điện về nói với cả nhà\"
Mẹ Tây đi từ nhà vệ sinh ra cũng nói thêm với thái độ không nhiệt tình cũng chẳng lạnh lùng: \"Không cần miễn cưỡng. nếu được thì tốt, không được cũng không sao\"
Cơn giận lại đến trong lòng Quốc, nhưng Quốc cố nhẫn nhịn không nói lời nào. Hôm ấy sau khi ăn cơm, hai vợ chồng Quốc ra về, mẹ Tây mới nói rằng thàng Quốc lại có việc gì đó muốn nhờ Tây. Bố Tây phê bình vợ quá chủ quan, thành kiến, nhưng bà chẳng nói gì, nét mặt thể hiện rõ 3 chữ: Cứ đợi xem!
Trưởng phòng phát hành tới. Khải Đoạn rất hài long với bản kế hoạch của nhà xuất bản, hiện giờ đang bàn chị tiét cụ thể. Chi tiết quan trọng hơn cả là mời khách tới. Vì quy mô của một buổi họp báo cao hay thấp, sức tuyên truyền lớn hay nhỏ là phụ thuộc vào chất lượng khách tới. Trưởng phòng tới tìm Tây, nhờ Tây thông qua mối quan hệ của Quốc mời một trong số các vị lãnh đạo cấp cao ở công ty tới dự, chủ tịch hội đồng quản trị tới là tôt nhất. Tây đành phải gọi cho Quôc nhưng văn phòng chẳng có ai, di động cũng không bắt máy, Tây đành báo lại là thôi vì cũng có nhiều vị khách quý tới rồi, thiếu một người cũng chẳng soa. Song trưởng phòng không đồng ý, bảo đã làm phải làm cho thật chu đáo, thập toàn thập mý, công ty đó là một tập đoàn đa quốc gia, sức ảnh hưởng rât lớn. Nghĩ một lúc sau anh ta nói tiêp: \"Cứ tiếp tục liên lạc với chồng em nhé, chủ tịch hộ đồng quản trị tới được thì tốt nếu không thì bảo chồng em tơi\". Tây giật mình hét lên: \"Anh ấy thì không được! anh ý chỉ là GĐ giám sát thôi...\"
\"Quan trọng là hệ thống sau lưng anh ấy chứ. Có thể hiện giờ anh ấy đang họp nên không tiện nhấc máy, hay em nhắn tin đi, nói đây là sách của bố em bảo anh nhất định phải đến!\"
Trong lúc đó, Giai liên tục nhận điện thoại: \"...Chúng tôi vẫn chưa bắt đầu, mời quý đài, yên tâm, nhất định sẽ mời mà\" Dập máy rồi Giai quay sang nói với Trưởng phongd: \"Anh à bao giờ chúng ta thông báo cho báo chí?\"
\"Việc này chúng ta cũng phải tính toán. Cuộc họp báo làn này có giới hạn, báo chí truyền hình cũng giới hạn, vì vậy cần phải cân nhắc nên mời ai. Phải nghĩ cho thật chu đáo mọi thứ nếu không sẽ thành người có lỗi. Các em nghĩ xem, báo chí biết đi đâu tìm cơ hội thế này chứ, cùng lúc gặp quá nhiều nhân vật nổi tiếng và lắm tiền\"
Tây khẽ hỏi: \"Càng nhiều càng tốt mà , đúng không?
Trưởng phòng lập tức phản đồi:\"Không đúng! phải gió hạn số người. Nếu mà càng nhiều càng tốt, ai đến cũng được, kết quả sẽ ra sao? Cá rồng lẫn lộn. Có cá rồng cũng không thích. Mà rồng không thích nhiều cá để làm gì? Lúc nãy tôi đã suy nghĩ 1 chút, chúng ta nên lựa chọn một báo đài có uy tín nhất, làm đơn vị truyền tin độc quyền\"
Trưởng phòng đi rồi Tây vẫn âm ỉ sướng. Sở dĩ Tây vui sướng như vây là vì không ngờ chồng mình cũng được liệt vào danh sách những người nổi tiếng. Cái anh trưởng phòng này quan hệ rất rộng, có năng lực khác người, đó đúng là đặc quyền cuả anh ta. Chợt Tây thấy kính nể và khâm phục chồng vô cùng.
Giai cười vang lên và nói: \"Tây à, có phải bạn rất tự hào vì Quốc được làm lãnh đạo đúng không?\"
\"Ừ, bạn thấy mình tầm thường lắm hả\"
\"Ừ\"
Tây cười tít cả mắt và nói \"Chúng ta đều tầm thường, chúng ta ai chẳng mong chồng ngày một thăng quan tiến chức để được nương bóng quan lớn, làm quý phu nhân! Nếu thực sự có ngày đó việc đầu tiên mình làm là...\" Bỗng quay sang hỏi Giai \"Bạn thử đoán xem\"
\"Mua nhà... ô tô...hay kim cương\" Tây đều lắc đầu. Giai lại cười nói: \"Nếu không thì đi mua hai bát, uống một bát, đổ 1 bát\"
\"Bạn ý, xem cả đời này chỉ làm bien tập sách cho nhà văn thôi chứ không tự làm nhà văn được, không có được sự tưởng tượng của 1 nhà văn, không có tưởng tượng cả từ cuộc sống hiện thực. Nếu mình mà có được ngày đó, việc đầu tiên mà mình làm là, thôi...việc. Sau đó, ngày nào cũng ngủ tới khi tự thức dậy, năm nào cũng ra nước ngoài chơi...\"
\"Và sinh cho anh ấy 1 đàn con nữa chứ! Ở Thuỵ Sỹ sinh 1 đứa, Pháp sinh 1 đứa, Mỹ 1 đứa. À đúng rồi còn Ý 1 đ
QUAY LẠIThái độ của chuyên gia khiến Tây vô cùng thất vọng. Tây hi vọng chuyên gia sẽ trả lời mình là có hay không thể chữa để còn quyết định sẽ ra đi hay ở lại. Nhưng chuyên gia đó không nói có cũng chẳng nói không, bị Tây hỏi dồn nhiều quá còn sinh ra cáu gắt - may mà Tây tìm hỏi chuyên gia với giá 100 tệ, chứ nếu là chuyên gia thông thường với giá 14 tệ thì làm sao mà hỏi được nhiều đến thế. Tây phải biết rằng bác sỹ càng giỏi, càng không thể nói rõ ràng là có hay không với bệnh nhân. Nếu Tây muốn biết một câu trả lời chắc chắn đến thế và cả phương thức chữa bệnh nữa thì chỉ có thể tìm thấy trên các tờ quảng cáo dọc đường mà thôi.
Từ bệnh viện đi ra, trong lòng Tây rất hoang mang. Đúng lúc ấy Quốc gọi địên tới, mời Tây về nhà với thái độ rất thành khẩn, đồng thời nói lời cảm ơn và xin lỗi về việc nhờ vả công việc cho Thành. Rất khách sáo, rất lí trí. Có lẽ Quốc cũng như Tây, cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều trong hôn nhân. Thế nên, Tây cũng đã trả lời Quốc với thái độ như vậy trong điện thoại. Thực ra Tây về nhà bố mẹ ở cũng không có gì là không tốt, xét về điều kiện sinh hoạt có khi còn tốt hơn ở nhà ý chứ,ít nhất là có nhà ăn, khi nào không muốn nấu cơm có thế gọi cơm lên. Tây không muốn về nhà ở chẳng qua cũng chỉ là vấn đề tâm lý, cảm giác như không được chồng coi trọng. Giờ đây cả hai đã nói rõ với nhau về vấn đề này, như vậy vấn đề tâm lí được giải quyết, chỉ cần căn cứ vào thực tế mà làm sao cho mọi người thấy ổn là được.
Về đến nha, Tây không ngờ Quốc đã đợi sẵn từ lâu, đang ngồi nói chuyện với bố rất nhiệt tình. Vừa trông thấy Tây bố liền giục Tây đi don đồ đạc để về, còn bảo Quốc bận thế mà vẫn đích thân đến đón Tây. Quốc chẳng nói lời nào chỉ mỉm cười gật đâu như để xác nhận và nhấn mạnh thêm lời của bố là thật. Hành động này của Quốc khiến Tây rất ngạc nhiên và cảm động. Tây biết hiện giờ Quốc rất bận, nghe nói giờ tới công ty tìm Quốc còn phải hẹn trước, không hẹn là không gặp được QUốc, chẳng khác nào bệnh nhân hẹn gặp mẹ Tây ở BV. Tây hỏi Quốc nếu về thì anh Thành biết tính sao? Quốc không nói anh Thành tính sao, chỉ bảo Quốc hi vọng là Tây sẽ trở về, bố Tây cũng khuyên con gái nên trở về. Tây hít 1 hơi thật sâu rồi vào thu dọn đồ đạc. Lần này Tây cãi nhau với Quốc khá to và lâu, vì thế đồ đạc mang theo cũng khá nhiều, thu dọn lại tương đối lâu. Đang dọn được nửa chừng thì tới giờ nấu cơm, bởi vậy Tây vào bếp để nấu cơm. Quốc định vào bếp nấu cơm nhưng bố bảo không cần. Giờ đâu có như trước đây, Quốc có thể tự nhiên thay đồ vào nấu cơm cho cả nhà. Tây cảm thấy có đôi chút chua xót, thiết nghĩ, có lẽ vì Tây chưa giải quyết tốt mối quan hệ này nên người nhá Tây, trong đó có cả bố Tây - người quý Quốc nhất - cũng thấy hơi khách sáo với Quốc.
Khi Tây đang cầm nồi cơm đi ra thì Hàng về. Những gì Hàng làm cho Thành mà chính xác là làm vì Tây khiến Tây vô cùng cảm kích, vì thế hơn ai hết, Tây rất sốt ruột vì Hàng bị mất việc, sự nghiệp là quan trọng nhất với người đàn ông mà. Đó là chân lí đơn giản nhưng chính xác nhất ở moị nơi. Hàng muốn kết hôn với Giai nhưng có lấy nhau thì cũng phải cần tiền chứ, chẳng lẽ lấy nhau rồi để vợ nuôi chắc. Song Tây biết Hàng cũng đã nghĩ tới điều này nên không muốn nói nữa sẽ gây thêm áp lực cho Hàng, thế nhưng cũng không thể không nói gì vì thế đành lái sang chuyện khác:\"Giờ không phải đi làm nữa, cả ngày từ sáng tới tối cứ ở bên ngoài bận bịu cái gì? Giờ này mới về là sao? Chị Hạ không còn ở đây nữa nếu rỗi em làm việc nhà đi, chẳng nhẽ cứ ngồi ăn không hả?\"
\"E làm việc nhà hả, ai trả lương cho em mỗi tháng 12 nghìn tệ hả?\"
Bố Tây quan tâm nên hỏi tiếp: \"Tình hình phỏng vấn thế nào?\"
\"Không xem đúng là không biết, xem rồi sợ phát khiếp, thế mới biết thế giới bên ngoài rộng thật\"
\"Thôi được rồi không cần khoác lác nữa. Nước chúng ta gì thiếu chứ người đâu có thiếu\"
\"Nhưng thiếu nhân tài\"
Quốc cũng hỏi đầy vẻ quan tâm: \"E quyết định chưa?\"
Hàng phẩy tay \"E vẫn đang lựa chọn\"
Tây nói chen vào: \"Úi giời vẫn còn làm cao!\"
Lúc đó, bố hỏi thăm: \"Giai nó tỏ thái độ như thế nào về chuyện này?\"
Hàng vội vã trả lời: \"Cô ấy chả nói gì\"
BỐ hừm một tiếng rồi hỏi tiếp: \"Không nói gì?Bố thực sự không tin nó không nói gì. Bố cho con biết không có cô gái nào chịu yêu 1 kẻ lãng tử chỉ biết rúc váy đàn bà đâu...\"
Hàng nghiêm túc nói: \"Bô, cho phép con nói, trước khi bố mẹ chịu thay đổi thành kiến, xin đưng nói với con về Giai nữa!\"
Không khí bỗng trở nên căng thẳng, Tây vội đưa nồi cơm vào tay Hàng và nói: \"Vào bếp nấu còn phải dọn dẹp đồ đạc\". Rồi đẩy Hàng vào bếp.
Hàng vào nấu cơm, Tây tiếp tục dọn đồ. Mẹ Tây đi làm về nhìn thấy Quốc ở đây có vẻ hơi ngạc nhiên, chỉ chào hỏi qua loa rồi cởi giày vào rửa tay, cũng chẳng buồn hỏi: \"Đến làm gì?\" hoặc:\"Có chuyện gì không?\". Cứ mặc kệ Quốc, mẹ chẳng buồn nhìn. Bố Tây biết ý đi vào nhà VS hỏi: \"Thằng Quốc tới đón Tây về\". Mẹ Tây chỉ \"Ừ\" một tiếng, rồi lại chuyên tâm vào rửa tay. Từ buồng tắm đi ra, bố Tây hỏi lơn: \"Quốc à, tối nay ở lại đây ăn cơm nhé. Bố dang chuẩn bị bài phát biểu cho cuộc họp báo nên cũng chẳng có thời gian nấu cơm\"
Hàng nấu cơm xong, trước khi bước vào phòng còn nhắc nhở: \"Bố việc thuê giúp việc khác chúng ta phải mau làm đấy\"
\"Không làm thì sao biết được, thuê giúp việc giờ rất khó! Đã liên hệ với trung tâm môi giớ mấy lần rôi, nhưng chỉ toàn là những người hơn 20 tưôi thôi.\"
Tây từ phòng nói vọng ra; \"trẻ quá cũng không được vừa không biết việc lại không yên tâm chút nào\"
\"Nhưng nhièu tuổi cũng không hẳn là tốt. Người giúp việc của ông giáo sư tầng trên ý,tuổi cũng đâu còn nhỏ, hơn 40 tuổi rồi mà cũng chẳng biết sống gì cả. Mình thích ăn thịt, bữa nào cũng nấu thịt ăn, làm cho ông ấy huyết áp cứ tăng lên...\"
Quốc và Hàng cùng vào dọn bàn ăn, Hang nói \"Anh rể liệu có thể mời chị Hạ quay lại không?\"
Bố Tây nói luôn: \"Lúc này con mới nhớ tới người ta...Hàng, con đừng tưởng chỉ mình con là người tài. Nghành nghề nào cũng có nhân tài, Hạ chính là nhân tài của nghành này đấy!\"
\"Chị Hạ trách con à?\" Hàng hỏi \"Đúng là lỗi tại con. Nhưng không nên chỉ trách con. Mọi người đều có phần trách nhiệm mà.\"
Lời Hàng nói đúng vì thế chẳng ai nói gì nữa. Quốc vội nói vào: \"Đều là hiểu nhầm thôi mà, giải thích rõ rang là được, để con gọi điện về nói với cả nhà\"
Mẹ Tây đi từ nhà vệ sinh ra cũng nói thêm với thái độ không nhiệt tình cũng chẳng lạnh lùng: \"Không cần miễn cưỡng. nếu được thì tốt, không được cũng không sao\"
Cơn giận lại đến trong lòng Quốc, nhưng Quốc cố nhẫn nhịn không nói lời nào. Hôm ấy sau khi ăn cơm, hai vợ chồng Quốc ra về, mẹ Tây mới nói rằng thàng Quốc lại có việc gì đó muốn nhờ Tây. Bố Tây phê bình vợ quá chủ quan, thành kiến, nhưng bà chẳng nói gì, nét mặt thể hiện rõ 3 chữ: Cứ đợi xem!
Trưởng phòng phát hành tới. Khải Đoạn rất hài long với bản kế hoạch của nhà xuất bản, hiện giờ đang bàn chị tiét cụ thể. Chi tiết quan trọng hơn cả là mời khách tới. Vì quy mô của một buổi họp báo cao hay thấp, sức tuyên truyền lớn hay nhỏ là phụ thuộc vào chất lượng khách tới. Trưởng phòng tới tìm Tây, nhờ Tây thông qua mối quan hệ của Quốc mời một trong số các vị lãnh đạo cấp cao ở công ty tới dự, chủ tịch hội đồng quản trị tới là tôt nhất. Tây đành phải gọi cho Quôc nhưng văn phòng chẳng có ai, di động cũng không bắt máy, Tây đành báo lại là thôi vì cũng có nhiều vị khách quý tới rồi, thiếu một người cũng chẳng soa. Song trưởng phòng không đồng ý, bảo đã làm phải làm cho thật chu đáo, thập toàn thập mý, công ty đó là một tập đoàn đa quốc gia, sức ảnh hưởng rât lớn. Nghĩ một lúc sau anh ta nói tiêp: \"Cứ tiếp tục liên lạc với chồng em nhé, chủ tịch hộ đồng quản trị tới được thì tốt nếu không thì bảo chồng em tơi\". Tây giật mình hét lên: \"Anh ấy thì không được! anh ý chỉ là GĐ giám sát thôi...\"
\"Quan trọng là hệ thống sau lưng anh ấy chứ. Có thể hiện giờ anh ấy đang họp nên không tiện nhấc máy, hay em nhắn tin đi, nói đây là sách của bố em bảo anh nhất định phải đến!\"
Trong lúc đó, Giai liên tục nhận điện thoại: \"...Chúng tôi vẫn chưa bắt đầu, mời quý đài, yên tâm, nhất định sẽ mời mà\" Dập máy rồi Giai quay sang nói với Trưởng phongd: \"Anh à bao giờ chúng ta thông báo cho báo chí?\"
\"Việc này chúng ta cũng phải tính toán. Cuộc họp báo làn này có giới hạn, báo chí truyền hình cũng giới hạn, vì vậy cần phải cân nhắc nên mời ai. Phải nghĩ cho thật chu đáo mọi thứ nếu không sẽ thành người có lỗi. Các em nghĩ xem, báo chí biết đi đâu tìm cơ hội thế này chứ, cùng lúc gặp quá nhiều nhân vật nổi tiếng và lắm tiền\"
Tây khẽ hỏi: \"Càng nhiều càng tốt mà , đúng không?
Trưởng phòng lập tức phản đồi:\"Không đúng! phải gió hạn số người. Nếu mà càng nhiều càng tốt, ai đến cũng được, kết quả sẽ ra sao? Cá rồng lẫn lộn. Có cá rồng cũng không thích. Mà rồng không thích nhiều cá để làm gì? Lúc nãy tôi đã suy nghĩ 1 chút, chúng ta nên lựa chọn một báo đài có uy tín nhất, làm đơn vị truyền tin độc quyền\"
Trưởng phòng đi rồi Tây vẫn âm ỉ sướng. Sở dĩ Tây vui sướng như vây là vì không ngờ chồng mình cũng được liệt vào danh sách những người nổi tiếng. Cái anh trưởng phòng này quan hệ rất rộng, có năng lực khác người, đó đúng là đặc quyền cuả anh ta. Chợt Tây thấy kính nể và khâm phục chồng vô cùng.
Giai cười vang lên và nói: \"Tây à, có phải bạn rất tự hào vì Quốc được làm lãnh đạo đúng không?\"
\"Ừ, bạn thấy mình tầm thường lắm hả\"
\"Ừ\"
Tây cười tít cả mắt và nói \"Chúng ta đều tầm thường, chúng ta ai chẳng mong chồng ngày một thăng quan tiến chức để được nương bóng quan lớn, làm quý phu nhân! Nếu thực sự có ngày đó việc đầu tiên mình làm là...\" Bỗng quay sang hỏi Giai \"Bạn thử đoán xem\"
\"Mua nhà... ô tô...hay kim cương\" Tây đều lắc đầu. Giai lại cười nói: \"Nếu không thì đi mua hai bát, uống một bát, đổ 1 bát\"
\"Bạn ý, xem cả đời này chỉ làm bien tập sách cho nhà văn thôi chứ không tự làm nhà văn được, không có được sự tưởng tượng của 1 nhà văn, không có tưởng tượng cả từ cuộc sống hiện thực. Nếu mình mà có được ngày đó, việc đầu tiên mà mình làm là, thôi...việc. Sau đó, ngày nào cũng ngủ tới khi tự thức dậy, năm nào cũng ra nước ngoài chơi...\"
\"Và sinh cho anh ấy 1 đàn con nữa chứ! Ở Thuỵ Sỹ sinh 1 đứa, Pháp sinh 1 đứa, Mỹ 1 đứa. À đúng rồi còn Ý 1 đ
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu