Old school Easter eggs.
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối

Lượt xem :
ả?\"

Hàng vẫn nhìn anh ta đầy cảm giác và nghe anh ta nói tiếp:

\"Tất cả đều là vì Giai tới tìm tôi. Vì sao cô ấy tìm tôi mà không tìm cậu chứ? Bởi vì cậu không có năng lực, không có khả năng đáp ứng nhu cầu của cô ấy... hàng à, giờ cậu còn trẻ, có thể dựa vào sự lãng mạn, ngọt ngào của tuổi trẻ để tán tỉnh phụ nữ, nhưng tôi muốn dạy cho cậu một điều là, đàn bà bất luận như thế nào đi chăng nữa, đừng chỉ có nói bằng miệng không, chẳng có tác dụng gì hết. Dù cậu có nịnh cô ta cũng đâu có thể nịnh cả đời. Khi cậu còn trẻ cô ta cũng còn trẻ, cậu có thể đánh đàn bên của sổ nhà cô ta và nói I LOVE YOU, lúc đó trong đầu cô ta chỉ có cậu mà thôi. Cậu nghĩ đó là tình yêu chắc? Cậu nhầm rồi. Sơm muộn cũng có ngày , cô ta sẽ nói cậu lừa cô ta... Thực ra cậu lừa cô ta gì chứ? Chẳng phải cậu đã cho cô ta những ngày tháng tuyệt vời tốt đẹp hơn nhiều một con búp bê trong nhà sao?\"

Hàng ôm lấy Giai rồi nói với KĐ: \"Tôi rất thông cảm cho anh, vì anh chẳng biết cái gì gọi là tình yêu\"
KĐ phá lên cuới: \"Cậu có biết nỗi khổ lớn nhất của người giàu là gì không?Là không có ai thông cảm. Cảm ơn cậu bao nhiêu năm nay cậu là người đầu tiên thông cảm cho tôi đấy\". Nói xong Đoạn nhìn đồng hò rồi bảo; \"Đến lượt tôi nói rồi,...các người không định nghe bài phát biểu đặc biệt của tôi hả?

...

KĐ phát biểu, cả hội trường im lặng.

\"Cuốn sách của GS Cố nói tới 2 giá trị quan trọng của người phụ nữ, quả thật rất sâu sắc. Tôi xin lấy một VD thực tế của mình làm VD minh chứng cho những gì tôi vừa nói. Trước đây trong một cuộc họp măt, một người bạn Đh của tôi đã tránh tôi là hiện giờ phụ nữ quá thực tế. Đối với những người đàn ông thành đạt, cô ta đúng là một con vật nuôi ngoan ngoãn, dịu dàng rất biết nghe lời; nhưng với những người đàn ông không thành đạt, họ lại biến thành một người phụ nữ đanh đá cao tay. Tôi thông cảm cho những người đàn ông không may đó, có điều phải nghĩ chân thực rằng,họ thực sự là kém cỏi. Một người đàn ông mà không cóp năng lực tạo dựng được chỗ đứng trên đất này, thì người đó làm gì có tư cách yâu cầu người đàn bà trong lòng mình sống theo cách mình muốn chứ?...\"

Ban đầu Hàng còn bình tĩnh nghe, sau càng nghe càng chối tai. Giai cũng cảm nhận được điều này nhưng cố dùng ánh mắt để động viên Hàng, vì xung quanh có rất nhiều người quen biết, thực sự không tiện hành động gì. Nhưng Hàng thực sự không thể ngồi lâu hơn được nữa đành đứng dậy đi. Giai đang định đứng dậy ra theo thì Tây kéo lại. Bởi đang là lúc KĐ phát biểu, mà thực ra ngụ ý anh ta nói đều nhằm vào Hàng và Giai, trên mặt anh ta hiện lên một nụ cười thật khó chịu, song bài phát biểu đó chẳng ảnh hưởng gì toái ai và cũng chẳng thể dừng lại.

\"Nếu một người đàn ông yêu cầu người phụ nữ của mình thật hoàn hảo thì điều đầu tiên anh ta nên yêu cầu chính mình thật cao, nếu không sẽ chẳng khác gì sự châm biếm cho giá trị tinh thần và sẽ bị người đời khinh ghét.\"

Sau buổi họp báo, Quốc lái xe cùng Tây đưa bố về nhà. Suốt dọc đường bố Tây rất phấn khích. Thậm chí về đến nhà rồi còn không ngừng ca ngợi: \"Cái anh chàng KĐ này quả là phong lưu, khóang đat, sôi nổi, tài hoa...\"

Tây chen thêm một câu: \"Tắm trong biển tiền nữa\"

Bố Tây gật đầu: \"Thằng Hàng cạnh tranh với anh ta, thực sự chỉ có mỗi ưu điểm là trẻ hơn...\"

\"Đó mà là ưu điểm ạ? là nhược điểm đấy ạ! Bây gìơ đang là mốt chồng già vợ trẻ, Giai nó lại chẳng quan tâm tới điều này\"

\"Tây à, vì sao con biết thế mà lại không ngăn cản nó mà lại còn nói cho e\"

\"Vì con không khuyên được! Con người ta khi đã đấu tranh vì tình yêu, thì không ai cản nôi. Lúc đó mà khuyên nó thì khác gì bọ ngựa đá xe, thà rằng chúng ta cứ mặc kệ, để nó tự đi con đường của nó. Giờ con nghĩ chúng ta chỉ có cách mở to mắt nhìn nó lao đầu vào đấy, chẳng làm được gì đâu!... Nếu là con! bố ạ, cứ kệ nó đi\"

\"Giờ con thay đổi chiến thuật làm thuyết khách cho chúng nó hả!...Tây, bố cho con biết con không cần ở đây mà giảng hoà, chuyện 2 đứa nó bố mẹ tuyệt đôi không..\" Vừa dứt lời thì Hàng về. Nét mặt bố lập tứ nghiêm lại: \"Con đi đâu đây?\"

\"Con đi ăn cơm\"

\"Với ai?\"

\"Với tổng GĐ của con\"

Bố Tây chợt thấy đau lòng vô cùng: \"Hàng con xem, con đã đến nước này rôi!Trước đây dù gì cũng là cán bộ cốt cán của công ty, GĐ phải thường xuyên mời con đi ăn, giờ thì cũng vì việc phải quay lại mời ông ta đi ăn..\"

\"Là vì công việc mà, nhưng cũng không đến nỗi thế bố, hôm nay cũng là ông ấy mời con đi ăn mà\" Mọi người vẫn chưa hiểu. Hàng giải thích thêm: \"Ông ấy xin lỗi con mời con quay lại làm, càng sớm càng tôt. Công trình bị quá hạn gần 3 ngày rôi, mà mỗi ngày quá hạn là mất 1 triệu tê... Tất cả tài liệu về công trình này, rồi bản vẽ kỹ thuật nếu không quen xem cũng mất ba ngày mới hiểu, mà đó phải là thiên tài mới làm được thế. Còn nếu là người bình thường thì phải mất 1 tháng mới có thể phát hiện ra sai sót đâu\"

\"Thế con nói sao\"

\"Con bảo quay về cũng được nhưng với 1 điều kiện, ở trong công trường, người không nhiệm vụ không được vào! Khách tới xem nhà phải chào hỏi công nhân, phòng mua bán phải cử người đi cùng, đường đi như thế nào phải được sự đồng ý của bọn con.

Bố vui mừng hỏi: “Thế bao giờ con đi làm?”

“Bố không nghe con nói à, càng sớm càng tốt. Ngày mai con đi.”

“Vậy mai mẹ về ai đi đón?”

“Thì học đã sắp xếp công việc cho con xong rồi. Giờ đừng mắng con là đồ vô công rồi nghề nhé!”

Quốc giờ mới nói: “Để con cho tài xế đi đón mẹ.”

Tây liếc nhìn Quốc một cái và cảm thấy rất tự hào về người chồng “có lái xe riêng này”, rồi nhanh miệng nói: “Đúng. Quốc cũng có lái xe. Như vậy chẳng ai phải trì hoãn công việc.” Sau khi Tây về nhà ở, Thành cũng không chịu về nhà, bảo là: “Mới đầu chưa quen nên thế, quen rồi không sao”, và Tây thấy rất cảm động. Nhờ vậy, trong khoảng thời gian này, quan hệ giữa hai vợ chồng cũng được cải thiện vài phần.

Hàng cũng liếc chị gái một cái rồi học theo cách nói của chị: ““Quốc có lái xe riêng” … đúng là mặt dày thật.”

Tây đang định phản pháo lại thì Quốc có điện thoại gọi tới, liền nhấc máy lên nghe: “Bố ạ!” Tây nghe thấy lập tức đề cao cảnh giác. Quốc nhận điện xong, Tây vội hỏi ngay xem có chuyện gì, nhưng Quốc bảo không có gì lớn hết, sau đó bảo có chút việc phải đi nên không ăn tối ở nhà được. Rồi đi luôn.

Sở dĩ Quốc không muốn nói cho Tây biết chuyện gì là vì muốn tự mình giải quyết, không muốn Tây lại bực mình, lại gây căng thẳng trong quan hệ giữa vợ chồng mà khó khăn lắm mới hoà thuận lại được. Quốc tới công trường tìm anh Thành. Bố gọi điện lên báo ông của chị dâu qua đời, gia đình hy vọng con cháu đều có mặt đông đủ. Trong đó có cả Tây, Quốc cảm thấy vì chuyện này mà bắt tây về quê có gì không hợp lý lắm, nên muốn tới bàn với anh trai trước, cứ xem ý anh thế nào đã. Quốc vốn nghĩ anh cũng dễ thương lượng hơn, mà nếu anh đồng ý, nhờ anh nói với gia đình chị dâu cũng dễ hơn rất nhiều. Nhưng không ngờ anh trai lại bảo rằng: “Chị dâu em và ông chị ấy rất quý nhau, giờ ông qua đời, khóc ông là trách nhiệm của con cháu mà… Anh biết đây không phải chuyện gì to tát, nhưng gia đình họ rất coi trọng. Phiền Tây đi một chuyến vậy.”

Quốc ra sức thuyết phục: “Anh, người thành phố như họ rất đơn giản về tình cảm, thường là nhà nào biết nhà nấy. Có một số vấn đề thực sự rất khó giải thích với họ để họ hiểu, thực sự rất khó…”

Thành đương nhiên hiểu rõ chuyện này nhưng vẫn phảy tay nói: “Không cần Tây phải hiểu, chỉ nhờ cô ấy giúp cho thôi. Chị dâu em không phải là người đơn giản đâu, dù là người học vấn không cao, nhưng không phải là người không biết điều. Bình thường cô ấy không hay tham gia vào chuyện, nhưng khi đã nói thì đó là việc lớn. Chú xem, anh lên Bắc Kinh làm việc, một mình cô ấy ở nhà chăm sóc bố mẹ và con nhỏ, chuyện bếp núc đồng áng, chưa bao giờ anh thấy cô ấy than phiền một lời. Vì thế lần này, anh muốn đáp ứng yêu cầu này của cô ấy.”

“Anh, anh xem mình có thể bỏ tiền thuê người khóc thuê không, thay Tây ý? Em sẽ trả tiền.”

Thành lại phảy tay và thở dài: “Quốc à, đây không phải vấn đề về tiền bạc. Sự xuất hiện của em dâu mới làm cô ấy mát mặt. Chị dâu em vì bận chăm sóc bố mẹ và các con mà khi ông mất cũng không thể ở bên, vì thế cô ấy cảm thấy rất đau khổ.”

Thái độ của anh khiến Quốc đưa ra quyết định: “Thôi được, em sẽ nói với Tây. Xin nghỉ vài ngày chắc cũng không sao.”

Rời khỏi chỗ anh, Quốc lái xe tới thẳng siêu thị mua một số món ăn ngon và gọi điện cho Tây là tối nay nhất định phải về nhà, Quốc mời Tây một bữa, một bữa thịnh soạn. Quốc vào siêu thị mua đồ ăn, còn chú ý mua cả món ghẹ mà Tây rất thích ăn. Tối đó, Quốc vừa về nhà thì Tây cũng về, bước vào nhà Tây thể hiện nét mặt đầy cảnh giác. Mà liệu có thể không cảnh giác không? Chiều này bố Quốc vừa gọi điện thoại lên, tối nay lại mời Tây ăn cơm! Quốc lại tỏ thái độ rất hào hứng nhờ Tây thái hành bóc tỏi. Tây đứng yên, nhìn chằm chằm Quốc hỏi: “Anh Quốc, chúng ta đâu còn là vợ chồng son, đừng có làm thế nữa. Nói đi, bố anh có việc gì!”

Quốc cảm thấy vô cùng gượng gạo, lắp bắp nói. Nghe Quốc nói xong Tây phá lên cười: “Em nói cho anh biết, những việc gia đình anh nhờ nhà em làm trước đây em có thể hiểu được, còn chuyện này, kiên quyết là không! Em không thể cổ hủ lạc hậu thế được! Thật là vô lý, ông của chị dâu em còn chẳng quen lại đến để khóc, quỳ bên linh cữu, em bị thần kinh chắc?”

“Tây à, anh sẽ lái xe đi, mình đi nhanh thôi, ba ngày vèo cái là xong ý mà!”

“Không biết! Cổ hủ! Lạc hậu!... Anh Quốc, anh có bị hâm không hả? Bình thường, chỉ cần chẳng liên quan gì tới gia đình anh là anh có thèm quan tâm đâu, đầu óc anh tỉnh ra chưa, bĩnh thường lại chưa? Sao cứ dính đến chuyện gia đình anh là đầu óc anh lại hồ đồ như vậy hả?... Bảo em nghỉ việc bắt xe về tận quê anh để khóc cho ông của chị dâu, em còn chẳng khóc nổi cơ, đã biết rõ thế còn bắt em đi.”

Quốc nghiêm mặt: “Tây, giờ anh không tranh cãi với em về lý mà về tình.”

“Em với ông ấy cũng chẳng có tình cảm gì!”

“Vuốt mặt phải nể mũi chứ, đây là thể diện của anh đấy!”

“Ý anh là gì?”

“Ý anh là, bảo em đi vì anh chứ không phải vì gia đình anh. Đi hay không tuỳ em nghĩ!”

Tây tròn mắt ngạc nhiên. Sau đó, quay người mở cửa đi. Cho dù Quốc hiện nay cũng cao sang hơn người, cho dù Tây cũng mong muốn hai vợ chồng chồng vinh vợ hiển, nhưng không phải là không có giới hạn, giới hạn là những nguyên tắc và tự trọng của Tây nữa chứ.

Quốc đứng đó yên lặng hồi lâu. Trong bếp, cả đống đồ ăn trong những bao nhỏ còn chưa kịp lôi ra.

Mẹ Tây ra sân bay trông rất mệt mỏi. Hôm qua dự hội nghị, hôm nay mới về, đối với người đã sáu mươi tuổi như mẹ Tây quả là hơi quá sức. Tây bảo Quốc cho tài xế tới đón mẹ, đang nhìn khắp sân bay, mẹ Tây không ngờ lại nhìn thấy Quốc. Mẹ Tây hơi bất ngờ và cũng rất cảm động: “Quốc, sao con lại tới, công việc bận lắm mà. Cho tài xế đến là được rồi.”

“Mẹ ạ, không sao ạ. Chúng ta đi nào.” Quốc một tay xách hộ mẹ đống hành lý, tay kia đỡ mẹ đi. Vừa đi Quốc vừa báo cáo với mẹ: Con đã nói với
<<1 ... 56789 ... 11>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1720/7754